"Alarte Ascendare!!!" Chĩa đũa phép về cậu và quăng một bùa chú. Không kịp hiểu tình hình cậu đã bị đưa lên cao, sau đó bị hất xuống mặt đất.
Cậu đau đớn đến không mở miệng nổi nhìn cô gái tóc đỏ hung ác nhìn mình, một nụ cười nở trên môi cô, không phải thẹn thùng, không còn ngây ngô,trong lòng cậu ngập tràn sự sợ hãi, cậu đang run rẩy và chẳng hiểu tại sao phải như vậy.
"Đã lâu không gặp mày, Malfoy ạ, có tin từ Chúa Tể đây." Chống nạnh hông, nghiêng đầu nhìn bàn tay xinh đẹp cầm đũa phép, thờ ơ nói, không thèm nhìn cậu. Như một nữ hoàng tối cao quyền lực nhìn xuống kẻ hầu hèn mọn.
"Tao đã không còn liên quan gì đến Chúa Tể cả, tất cả đã kết thúc rồi...."
"Im đi, đừng tự chối bỏ bản thân khi kí hiệu hắc ám trên tay mày đã đủ chứng mình mày là một Tử Thần Thực Tử." Ginny cắt lời. Cô dường như muốn đập tan ảo vọng của cậu khi cậu luôn tự thuyết phục với bản thân rằng cậu đã không còn liên quan gì đến Chúa Tể Hắc Ám.
Chưa bao giờ cậu đau khổ như vậy, hận thù khắc sâu trong từng ký ức bởi những việc đã trải qua, cậu không muốn bản thân mình kẻ dưới trướng, nhưng mà có nhiều sự việc lại không theo kế hoạch cậu vạch ra. Cô nhìn thấy đôi mắt cậu ảm đạm, mỉm cười với những điều tuyệt vời mà mình nói, trung thành với Chúa Tể là tuyệt đối, cô không cho bất cứ việc gì xảy ra có thể cản trở việc cô hồi sinh ngài.
"Bây giờ việc của mày là phải trộm cho bằng được đũa phép Cây Táo Gai, được anh Harry yêu dấu của mày cất gấu ở đâu đó trong cái nhà này, và việc mày tiếp cận được anh ấy là một điều tốt, tốt đến mức tao muốn giết chết mày chỉ với một bùa Avada Kedavra, nhưng mà tao rất lý trí tao sẽ không mù quáng tình cảm tới mức phá hỏng kế hoạch đâu." Cô đi vòng quanh căn nhà, ngó nghiêng phòng khách ấm cúng, mặc dù rất ghen tị và hận kẻ đang ngã ngồi trước mặt nhưng mà xong việc thì xử lý cũng không muộn.
"Tao đã nói tao không còn dưới trướng, dù cho tao có mang cái kí hiệu chó chết này thì tao cũng sẽ không làm theo ý mày." Cậu lớn tiếng, ánh mắt hận thù nhìn về phía Ginny đang ngồi chéo chân một cách thoải mái trên ghế đẩu con.
"Mày không còn yêu mẹ mày sao?" Cậu tức giận, trong lòng nghĩ không lẽ Ginny đã biết nơi mẹ mình ở hay sao. Cô nhìn mặt ai kia từ tức giận trở nên tái xanh.
"Tao biết mày nghĩ gì, nhưng mày đúng đấy, giấu cũng hay lắm, nhưng với tao thì quá dễ dàng, một vùng quê hẻo lánh nào đó ở Tây Tạng." Nói rồi cô ngửa đầu cười. Còn cậu im lặng, hai tay run rẩy không nói nổi một câu.
"Sao? Không khóc đi? Như năm thứ 6 ấy, trông mày tuyệt vọng, yếu đuối, vỡ nát, bất lực lắm, và tao cực kỳ thích khi mày như thế. Nhưng mà tao phải công nhận một điều rằng khi năm cuối kết thúc Harry Potter chưa bao giờ quên mày, bảy năm mẹ kiếp, mày là thứ tao ghét nhất trong tất cả những đứa từng qua lại với Harry!!!!!" Cô hét lên như một kẻ điên, thay vì ném bùa chú, cô lại làm một cách nguyên thủy nhất của những Muggle hay làm là ném đồ vật lên người cậu. Tùy tiện ném một bình bông vào người Draco làm cậu đau đớn.
"Tao chỉ nói vậy thôi, nếu mày lấy được cây đũa phép đó, tao sẽ suy nghĩ về việc tha cho mày lẫn mẹ mày." Nói xong cô độn thổ đi mất.
Chỉ còn mình cậu trong căn nhà, không để cho người kia về phát hiện ra điều bất thường, cậu dùng phép thuật thu dọn hết tất cả, trong đầu suy tính nhưng chẳng có lối thoát vì mẹ cậu đang nằm trong tay Ginny, việc cậu có thể làm bây giờ là nghe theo những gì cô đã nói.
Chỉ mới chốc thôi đã không còn một buổi chiều vui vẻ, dự định làm một bữa tối tuyệt vời lãng mạn ánh nến cũng tan biến. Cậu đành làm cơm Risotto Tây Ban Nha, súp măng tây, và salad ăn kèm gà nướng. Khi làm xong cũng đã 7 giờ tối, nghĩ giờ này Harry cũng đã sắp về rồi, thế là cậu đành ngồi đợi người. Đợi một tiếng trôi qua vẫn chỉ có mình cậu ở phòng ăn, đồ ăn nguội hết. Thế mà cậu vẫn không từ bỏ rồi gục xuống ngủ không hay.
***
Khi anh độn thổ về tới nhà. Trên khuôn mặt đầy sự mệt mỏi, vất áo chùng lên ghế bành, bản thân định gọi tên ai kia thì đã thấy người nọ gục trên bàn ăn từ lúc nào, trên bàn là đồ ăn được nấu sẵn kèm ánh nến đã cháy được một khúc, anh chắc cậu dành rất nhiều tâm tư ở bữa ăn này. Vén mái tóc người nọ, bây giờ cũng đã nửa đêm, anh nhẹ nhàng bế lấy cậu ở tư thế bế công chúa, rồi đặt cậu nằm trên chiếc giường nệm êm ái, nhìn người nọ vẫn say ngủ, anh thở dài, tay áp lấy má người đang nằm, trong lòng anh ấm áp quá đỗi, đây là điều anh hằng mơ ước, là điều anh muốn trong mỗi giấc mơ, cái gọi là gia đình là khi có người yêu trong lòng, người ấy ở nhà đợi anh, trong tim người ấy có anh.
Mà người anh luôn nghĩ tới là người anh thương và cũng rất yêu, tuy là đã nhận ra quá trễ, bỏ lỡ nhau trong 7 năm dài đằng đẳng, chỉ có mình anh tìm kiếm bóng lưng cậu, trái tim đập mỗi ngày để thở luôn đau đớn một cách hành hạ. Nhưng giờ người ở đây rồi, trên chiếc giường của chính anh, anh đã nói thương cậu nhưng không biết cậu có thương anh như anh không, hay là vì cuộc giao dịch này? Và anh thật sự không muốn khi tới thời hạn một tháng sẽ thấy cậu ra đi. Anh không chịu nổi được điều ấy.
Đứng đậy cất hết đồ ăn trong tủ lạnh, anh đi tắm để bản thân thoải mái hơn, lúc bước ra thì thấy người kia tỉnh rồi, mặt chưa tỉnh ngủ ngước lên nhìn anh.
"Sao lại về trễ thế này?"
"Sao không ngủ tiếp mà đã tỉnh?"
Cả hai đều lên tiếng, câu hỏi khác nhau.
"Tao vừa tiếp nhận một nhiệm vụ khó nhằn, nếu mày thấy tao sau 6 giờ 30 chưa về thì cũng đừng chờ tao. Ăn và ngủ trước đi" Lau tóc cho có rồi ngồi xuống bên cạnh cậu.
"Ừ, tao nghe tiếng nước chảy nên tỉnh thôi, mày đã ăn gì chưa?" Cậu nghĩ, dù có là vậy bản thân cũng sẽ đợi anh về, vì cậu muốn nói 'Mừng về nhà Harry.'
"Chưa, tao không muốn ăn."
"Vậy thì chúng ta... làm cái gì đó trước khi ngủ đi." Draco nhìn anh, đôi mắt không nhiễm dục vọng hỏi anh, sau đó mặt cậu nhích lại gần, hai tay áp má anh, rồi đặt một nụ hôn lên đó.
Anh hiểu Draco muốn gì, và bản thân anh cũng thế, tay anh luồn vào trong vạt áo, cảm nhận làn da mịn màng mát lạnh, sau đó anh dứt khỏi nụ hôn sâu, chuyển xuống vùng cổ mà mút liếm, để những dấu hôn đỏ đậm hiện lên trên cơ thể trắng xanh người nọ. Chiếc áo sơ mi vướng víu, thay vì cởi từng nút, anh thô bạo giật mạnh hai hướng, từng chiếc cúc áo văng trên giường hoặc lăn đâu đó xuống sàn, anh gấp gáp hôn, đưa lưỡi vào quấy đảo khoan miệng Draco, cảm giác bản thân không kiềm chế nổi.
"Ôi chúa ơi, em là điều tuyệt vời nhất anh đã muốn có trong cuộc đời này."
Bỗng dưng anh dừng lại, không gấp gáp nữa, mà nhẹ nhàng ôm mặt Draco nhìn người đang nằm dưới thân, anh phải xác định lại đây không phải là mơ, anh thề rằng dù cho cuộc giao dịch này kết thúc thì người cuối cùng của Draco chính là anh, có thể anh không phải là người đầu tiên, nhưng xin hãy để anh là người cuối cùng bên cạnh cậu.
"Còn anh là điều tuyệt vời nhất đối với em, trong từng phút giây em chưa bao giờ ngừng nghĩ về anh, với em anh quá cao, em không dám mơ tưởng việc bây giờ giữa hai chúng ta, em hiện tại quá hạnh phúc, và không muốn nghĩ đây là một giấc mơ, và rồi em sẽ tỉnh lại sau những ghê tởm em chịu đựng, giấc mơ quá đỗi chân thật này cứu rỗi em mỗi ngày, giúp em sống tiếp qua những ngày đen tối. Nên xin hãy ôm lấy em, hãy nói yêu em, để em biết rằng đây không phải là một giấc mơ." Cậu nức nở, nghẹn ngào nói lên nỗi lòng của bản thân giữa từng ấy năm cậu đau đớn chịu đựng, và bằng cách nào cậu vượt qua.
"Không phải đâu, anh cũng giống như em, và đây không phải mơ, anh là thật và em cũng là thật, chạm vào em không thể nào là đủ... Anh yêu em Draco, chưa bao giờ ngừng yêu em, có thể anh là một thằng đần nhận ra tình cảm của mình quá trễ, nhưng sự thật anh yêu em Draco, chưa bao giờ là giả dối và hết yêu em, chỉ có càng ngày mãnh liệt hơn thôi."
Anh bắt đầu cắn ở phần gáy, mút mạnh ở bả vai, tay mân mê đầu vú cậu cho nó cứng lên, còn cậu hai chân câu lấy thắt lưng anh, ma sát nơi đó khi cả hai không vướng bận về quần áo, mút mát lấy cổ và vai anh, sau đó vén mái tóc xoăn rối xù để nhìn vết sẹo tia chớp, hôn lên trán một cách thành kính, và anh hôn lên dấu hiệu hắc ám một cách trân trọng, hôn lên từng ngón tay tinh tế.
Rồi anh bắt đầu nắm lấy dương vật của cậu, nhẹ nhàng xoa nắn để nó cứng lên, accio dầu bôi trơn, đổ đầy lên tay bắt đầu thăm dò lỗ nhỏ đang mấp mé giữa khe mông, cậu vặn vẹo vì khoái cảm mình cảm nhận, sự ấm áp và hạnh phúc quấn lấy làm cậu rùng mình vì sung sướng, thỏa mãn tâm hồn. Khi ba ngón tay đã ra vào thuận lợi, Harry mò mẫm tìm tuyến tiền liệt, anh muốn chuẩn bị kỹ vì không muốn cậu bị thương hay khó chịu, rồi Draco giật nảy cả người, cậu biết Harry đã chạm vào điểm G của mình.
"Harry, vậy là được rồi, anh mau vào đi, sẽ không sao đâu." Cậu thúc giục, ngước đôi mắt rưng rưng lên nhìn anh.
Nhìn người kia quá đáng yêu, quyến rũ làm anh không kiềm chế nổi, thay vì từ từ tiến vào, anh đã có chút mất kiểm soát mà đâm mạnh, khiến Draco nắm chặt lấy chăn trên giường, anh cũng động liền vì bản thân mất kiểm soát, vẫn cố kiềm nén, cảm nhận những thớ cơ bên trong cậu thít chặt đang từ từ thả lỏng, sự ẩm ướt ấm áp bao lấy dương vật của anh chỉ muốn anh trầm mê hơn trên cơ thể cậu. Như một vị vua si tình ham mê xác thịt người yêu của mình mà quên hết chính trị hay trị vì vương quốc.
Sau khi Harry đâm mạnh, làm cậu không kịp chuẩn bị tinh thần, vì dương vật Harry quá to nên cậu cố gắng thả lỏng nhất có thể, thả lỏng và cảm nhận cái cực nóng từ dương vật của anh, khi cậu thấy có thể động liền ra hiệu cho anh. Chỉ đợi có vậy anh bắt đầu tấn công mạnh vào tuyến tiền liệt, khiến cậu sướng đến chảy cả nước miếng. Ngoài rên những tiếng, cố gọi tên anh, rồi vòng tay ôm chặt lấy anh.
Giữa những tiếng đứt quãng, Harry hôn cậu, sự ham muốn của anh đối với cậu rất mãnh liệt, cậu biết điều đó qua cái nhìn đầy chiếm dục của anh, cậu biết anh kiềm nén, và giờ cả hai đang rất hạnh phúc. Anh hạnh phúc vì dã có cậu, còn cậu hạnh phúc vì đây là thật.
"Em muốn ra... Harry..."
"Chúng ta cùng ra đi... Draco."
"Chúa ơi, Draco... Draco của anh, yêu em, yêu em chết mất. Em thật đáng yêu, quá quyến rũ." Harry dang rộng chân Draco, bắt lấy cổ chân trái hôn miếc lên một cách thành kính.
"Harry, em yêu anh... Harry..."
"Bên trong em rất chặt, nuốt lấy anh không ngừng, em và anh đã là một rồi."
"Anh ra..."
"Em... cũng vậy.. Aa~~!!!"
Sau màn vận động kịch liệt, Draco vẫn còn run rẩy vì khoái cảm, còn anh rút ra, nằm kế bên cậu một chốc, ôm lấy người kia, cả hai mặt đối nhau, mỉm cười khúc khích ngọt ngào, tay anh vẫn áp trên má, vén tóc mai, sờ nhẹ khuôn mặt. Draco cũng vậy, cả hai trông rất ngọt ngào.
"Anh phải tắm lại nữa rồi, lại đây anh ôm em đi tắm cùng anh, thứ đó để lâu trong người không tốt."
Cậu mỉm cười, ôm chặt lấy cổ Harry. Sự ngọt ngào dường như làm tan biến nỗi sợ hãi trong cậu, khiến cậu quên mất rằng buổi chiều nay cậu bị ép buộc làm tay sai cho chúa tể.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét