Translate

Thứ Sáu, 12 tháng 8, 2022

[HarDra Oneshort] 30 Challenge

Title: 30 Challenge

Author: Hà Lãng Tử Si Tình

Pairing: Hardra

Genre: SA, oneshort, sad, HE, angst...

Rating: K++


1. Tự sát.

Đây không phải là lần đầu Draco tự sát, mà cũng chẳng phải lần đầu anh cứu sống cậu. Harry đã chẳng nhớ nổi việc này đã diễn ra bao lâu, anh chỉ biết cậu ấy có vấn đề vào năm 8 khi kết thúc cuộc chiến.

Ngày Harry thấy cậu đứng ngẩn ngơ dưới gốc táo, khung cảnh ảm đạm bị sương mù che phủ làm tăng thêm sự buồn bã của ngày hôm ấy, Draco cứ thế nhìn vào khoảng không rồi đi từng bước đến bên hồ nước, cậu đứng thật lâu, lâu đến mức Harry thấy lạ thường, thế là anh tiến đến gần cậu trong phút giây thảng thốt, và anh chẳng kịp tự hỏi bản thân sao lại hành động kì quặc như thế.

Ngay khi anh gần như sắp chạm tới lưng người thì Draco nhảy xuống. Anh hét to tên cậu lần đầu tiên trong đời mà chẳng phải bằng họ, đôi mắt anh mở lớn và nhanh chóng nhảy xuống cứu cậu.

Việc như Draco tự tử, chưa bao giờ nằm trong suy nghĩ của anh, vì dù cho anh thấy cái sự hèn nhát, yếu đuối, tham sống của cậu thì việc cậu tự tử chẳng khác nào tát vào mặt chính mình.

Nhưng Draco đã làm.

Cậu khước từ sự sống...

2. Lưỡi lam.

Anh nhanh chóng đưa Draco đến bệnh thất, mặc cho cơ thể lạnh cóng, hai tay thì run bần bật, đôi môi tái trắng nhưng không giấu giếm nỗi sợ hoang mang.

Khuôn mặt hiền từ của bà Poppy đanh lại, trước khi nghiêm túc hỏi rõ sự việc thì bà đã dùng dược đút cho Draco, rồi dùng phép làm khô, phép sưởi ấm cho cả hai.

"Em không làm gì cả."

Harry bình tĩnh nói, anh cũng chẳng biết giải thích làm sao, nhìn bà vội vàng bên Draco anh nghĩ chắc mọi chuyện chẳng còn liên quan tới mình. Thế nên anh đi gặp hiệu trưởng đương nhiệm để báo cáo lại tình hình, bởi việc Draco tự sát là việc nghiêm trọng.

Tầm 8 giờ tối, cô Minerva cùng Harry xuống bệnh thất, lúc ấy chẳng có ai khi cả hai bước vào, thậm chí là Draco. Dưng trong lòng Harry tràn ngập sự hoảng hốt, anh lập tức sốc từng chiếc rèm che ở các giường, tất cả bị anh sốc lên đều không có cậu, cho tới cái cuối cùng.

Máu tươi thấm đẫm trên chiếc ga giường trắng tinh, Draco ngồi xếp bằng trên giường, tay trái đầy máu đang chảy, tay phải cầm lưỡi lam liên tục cắt từng vết sâu hoắm.

Anh tức giận cản Draco, cậu phản kháng, tình thế cấp bách nên cô Minerva đành cho cậu một bùa choáng, sau đó khẩn cấp gọi Poppy về.

Harry lặng người nhìn cậu nằm đó, tay đã ngừng chảy máu khi cô đã niệm một bùa chữa lành nhẹ, cả hai cứ đứng đó chờ Poppy, cô độn thổ tới dù cho trong trường cấm sử dụng thuật này, nhưng đây là trường hợp đặc biệt nên hiệu trưởng bỏ qua.

"Draco mắc chứng trầm cảm nặng, trò ấy biết việc mình làm nhưng ý chí muốn sống chẳng còn, chưa kể Draco không thèm nghe bất cứ ai, nếu như chúng ta không ở bên cạnh thằng bé thì rất có khả năng nó sẽ tự sát lần nữa."

Giọng bà Poppy đều đều khi đang đắp dược lên vết thương của Draco, anh nhăn mày, tự hỏi Draco sẽ ra sao khi mà chỉ còn mỗi mình cậu ta.

Và lần này anh đã làm điều mình không tưởng tượng được, chính là chấp nhận làm giám hộ chăm sóc Draco, thay vì tống cậu ta vào bệnh viện tâm thần ở Muggle hoặc St.mungo

3. Ngạt thở.

Anh điên rồi.

Harry tự mắng chính mình, anh cho rằng mình điên khùng nên mới đem Draco về nhà chăm sóc, đáng lẽ anh phải để cậu chết dần mòn, và không nên quan tâm thì phải.

Thế nhưng cảnh tượng Draco chìm mình trong hồ quá mạnh mẽ, nó bóp nghẹt anh đến ngạt thở, ánh mắt trống rỗng của Draco khiến anh nặng nề.

Khi mà anh cầu nguyện cho những người yêu thương được sống, thì kẻ thù từ bé lại cố tước đi sự sống của mình.

Chăm sóc một kẻ trầm cảm chưa bao giờ là dễ dàng...

"Harry à, mày thật tốt."

Harry mỉm cười thay cho câu trả lời, khuôn mặt anh đầy sự mệt mỏi giấu sau nụ cười giả tạo, tất nhiên Draco biết tất cả, cậu mỉm cười tươi thật tươi, cố gắng khiến Harry vui bằng cách vực dậy bản thân, để cho anh nghĩ rằng cậu đã khỏe lại, không cần phiền anh, và sẵn sàng ra đi để làm lại cuộc đời.

Draco đã tưởng mình giả vờ đã thành công, nhưng không, cậu đã thất bại...

4.Trầm mình.

Lần nữa Harry cứu được Draco trong chính nhà tắm của mình, anh chửi rủa bản thân đã quá chủ quan, lơ là khi thấy Draco gần đây hoạt bác, lạc quan hơn. Anh không phòng bị, cứ tưởng cậu đã khá lên nhưng ai ngờ chỉ là vỏ bọc cậu tạo ra.

Draco trầm mình trong bồn tắm, khi anh thấy cậu tắm quá lâu cảm giác sợ hãi đó xuất hiện, anh biết đó là sợi dây liên kết cho việc Draco đang tự hại. Harry dường như đạp tung cánh cửa, bế cậu ra khỏi bồn tắm và hô hấp nhân tạo trong vô vọng, Harry đã sợ cậu thực sự chết.

Có vẻ như Merlin đứng về phía Harry, cậu ho sặc sụa và mở mắt lần nữa, cậu sợ hãi nhìn Harry đang tức giận ngồi đó.

"Xin lỗi..."

Draco thực sự chẳng biết nói gì, đây là điều mà cậu có thể nói. Harry chẳng đáp lại, anh quấn khăn tắm lên người, rồi bế cậu về giường.

"Ổn rồi Draco ạ, tao sẽ ở bên cạnh mày, đừng hành động ngu ngốc như thế nữa...nhé?" Anh kiềm được cơn giận của mình, lau tóc cho Draco, nhắc nhở nhẹ để cậu không sợ hãi, vì hung dữ với cậu chỉ làm mọi việc tồi tệ hơn.

5. Sẹo.

Harry lau khô tóc cho Draco thì cởi áo choàng tắm cho cậu, anh tỉ mỉ lau người, ngắm nhìn cơ thể gầy gò chằng chịt vết sẹo đáng sợ, anh biết đó là tác phẩm của anh.

Một bùa Cắt Sâu Mãi Mãi từng suýt lấy mất mạng của Draco, Harry đã hối hận rất lâu sau đó, sự tội lỗi dâng trào qua từng ngày, đến khi Draco ổn một chút thì sự việc này vơi đi. Anh tự hỏi phải chăng việc mình đang làm là đang chuộc lỗi?

Không phải đâu...anh chắc chắn, nhưng vì gì thì chính anh cũng không biết.

6. Mảnh kính vỡ.

Sau lần tự dìm mình tại bồn tắm cũng khoảng vài tháng, Harry đã cẩn thận hơn rất nhiều, anh chẳng muốn chuyện này lặp lại, cũng không muốn thấy Draco phải buông bỏ sự sống.

Anh thấy Draco ngồi coi bản tin thời tiết của dân Muggle, nhìn cậu chăm chú lắng nghe tin tức trông khá là an lành thì anh cũng chẳng ngừng theo dõi.

Bản tin thông báo hôm nay sẽ có cơn bão lớn, chuyện này đã được cảnh báo tầm một tuần, Harry đã dự trữ đồ ăn bởi khu vực nơi anh ở quá hẻo lánh, căn nhà nằm vùng ngoại ô, nơi cây cối rậm rạp và rất nhiều cối xây gió cách họ chục cây số là gần.

Ngay khi anh nấu xong bữa tối thì tin tức cũng kết thúc, Draco nhìn ra bầu trời gió rít rào, rồi đứng lặng đó.

"Mày ổn chứ?" Anh đến gần, chạm vào vai cậu.

"Không, tao ổn mà." Draco đáp lại.

"Vậy thì ăn tối thôi nào."

Draco nghe lời ngồi xuống, ánh mắt rực sáng khi Harry nấu món yêu thích dành cho cậu, tối đó Draco đã ăn rất nhiều, khiến anh thả lỏng bản thân một chút.

Trời chưa mưa nhưng nhìn từ bên trong thấy những đường sét giống tơ nhện, đang quằn quện trên bầu trời, màn đêm càng tôn lên đường nét tia sét, chúng ầm ĩ rạch phá ngang ngược, gió gào thét và từ ống thông khói phát ra tiếng ồm ồm đáng sợ.

Harry ném bùa khóa, dựng nên một màn chắn bảo vệ, anh cứ tưởng cơn bão này sẽ như những lần trước, hóa ra lần này tệ hại rất nhiều.

Anh nắm chặt tay Draco, đưa cậu vào phòng ngủ, trông cậu khá là khủng hoảng bởi tiếng sấm, như một thói quen anh ôm chặt cậu, bao bọc trong cái chăn ấm áp.

"Ngủ nào, có tao ở đây rồi, đừng sợ." Anh vỗ về, coi cậu như trẻ con mà dỗ.

Draco vòng tay qua ôm eo Harry, cậu siết chặt, đầu gác lên tay anh thiếp dần.

RẦM! VÙ VÙ! XÀO XÀO!

Tầm nửa đêm Harry tỉnh giấc bởi cơn bão, anh cố tỉnh táo và phát hiện màn chắn bảo vệ yếu dần, nó sắp không chống đỡ nổi, anh định tu bổ thêm thì một cái cây cổ thụ bật gốc ngã xuống, làm vỡ màn chắn, chặn đứng lại lối ra, Harry thở phào vì may mắn không bị thương.

Anh gọi Draco dậy, nhận ra tình hình không ổn nhưng Draco không hỏi.

"Chúng ta phải đi thôi, nơi này sắp trụ không nổi rồi, tao sẽ độn thổ sang nhà Hermione."

"Đợi tao một chút."

Chẳng đợi Harry phản ứng, cậu chạy như bay ra phòng khách, mới đi một nửa gió lớn quật bể từng cánh cửa sổ, những mảnh vỡ nằm rải rác.

"Chết tiệt, tên Malfoy ngu ngốc này!!!" Anh tức giận chửi thề.

Harry thấy cái cây cổ thụ thứ hai bật gốc, lung lay sắp ngã, anh đẩy Draco đang thẫn thờ ôm chặt tấm ảnh gia đình, cái cây lập tức ngã xuống, đè lên chân Harry.

"A!!!" Anh hét to.

"Harry!!!" Draco hốt hoảng.

"Bình tĩnh nào, tao không sao." Harry an ủi, dù cho anh đang đau đến mức thở dốc. Chắc chắn chân anh gãy rồi.

Harry dùng bùa bay lên nâng cái cây đang đè chân mình, Draco không đến mức mất nhận thức nên kéo Harry ra, trước khi cơn gió đập bể từng cánh cửa sổ lần nữa, cả hai độn thổ tới St.mungo.

7. Khóc.

Các lương ý thấy Cứu Thế Chủ cùng kẻ thù độn thổ trước bệnh viện, thấy Malfoy khóc nức nở họ không quan tâm dù cho cậu gào thét lên rằng:"Hãy cứu lấy Harry."

Với vị anh hùng họ chưa bao giờ ngừng ngưỡng mộ, chỉ có một khuyết điểm duy nhất họ căm ghét chính là anh chọn Draco Malfoy, một Tử Thần Thực Tử. Họ chẳng quan tâm đến kẻ tội đồ, mà chăm chú vào việc chữa trị cho Harry.

Draco khóc, cậu muốn tiến vào ở bên cạnh Harry khi thấy tình hình anh ổn, việc dùng phép thuật nâng cây cổ thụ đã rút đi một phần sức lực, chưa kể lại độn thổ tới St.Mungo xong anh liền ngất.

Lương y chăm sóc cho Harry không cho Draco vào, kẻ đó nhìn cậu khinh bỉ, ánh mắt miệt thị, như thể hắn ta là một tên bề trên, trước khi đi không quên thông báo và rủa một câu.

"Cái thứ đáng chết như mày sao lại được Cứu Thế Chủ cứu rỗi chứ? Chuyện ngài ấy bị thương là do mày đứng sau chủ mưu chứ gì? Tao đã báo cáo bên Thần Sáng, chẳng mấy chốc họ sang đây bắt mày vào ngục tù. Đồ dơ bẩn."

Hắn ta nói xong xoay người đi, Draco dừng khóc, cậu ngồi bất động ở bên ngoài, nhìn vào cửa phòng bệnh nơi Harry đang nằm mà ngẫm nghĩ lời tên kia nói.

- Cái thứ đáng chết như mày...

- Chuyện ngài ấy bị thương là do mày đứng sau...

- Đồ dơ bẩn...

Những từ ngữ đó xoáy sâu vào não cậu, chúng hoành hành ngang ngược tua đi lặp lại. Tay cậu siết chặt khung ảnh gia đình đang động, cha mẹ và cậu mỉm cười đầy tự hào, và việc Harry bị thương là do cậu.

Tên lương y đó nói không sai.

Cậu đáng chết.

8. Dây thừng.

Chẳng biết Draco đã kiếm được dây thừng bằng cách nào, tay cậu cầm nó cùng khung ảnh, cũng chẳng kẻ nào quan tâm cậu đang làm trò gì, miễn cậu không gây nguy hiểm bọn họ sẽ không đuổi cậu ra.

Lúc Harry tỉnh chỉ có lương y đứng bên, hắn ta hỏi anh thế nào và báo cáo tình trạng sức khỏe, chân anh đã hồi phục tốt, anh định hỏi hắn Draco ở đâu nhưng hắn cộc lốc trả lời rằng không biết.

Bây giờ quan trọng nhất là Draco mà không thấy cậu đâu, chân anh vừa tốt lập tức đi kiếm người, làm cho tên lương y kia căm tức nổi giận nhìn anh.

Bởi vì sự hoảng hốt kết nối mỗi khi Draco tự hại lại đang mạnh mẽ vô cùng.

9. Treo cổ.

Draco không biết mình phải treo cổ ở đâu, cậu đi vòng vòng bệnh viện rồi chọn nhà vệ sinh, bên trên có thanh ngang rắn chắc, cậu vòng dây qua, chẳng suy nghĩ do dự tròng dây vào cổ.

Khoảnh khắc trước khi cậu đá ghế, cậu nhìn bản thân trong gương, tay tròng dây vào cổ, nhìn hình ảnh bản thân đang làm rồi mỉm cười.

Thật dứt khoác đá ghế, Draco chới với, cổ bị thít chặt lại đau đớn, cơn khó thở chèn ngay cổ làm cậu dãy dụa, trước khi chìm vào hôn mê, cậu lại một lần nữa nghe thấy có người hét tên mình.

"DRACO!!!!!!!!!"

10. Đắm tàu.

Draco nhớ về lần cả gia đình đi du thuyền ở Muggle chơi thì gặp cơn bão, con tàu bị mất kiểm soát đâm thẳng vào vách đá ngầm khi thủy triều rút xuống.

Năm đó cậu 8 tuổi, ngỡ rằng mình sẽ chết, may mắn thay vì là phù thủy nên cậu đã thoát, cậu nhớ khuôn mặt hoảng loạn của cha mẹ khi đi tìm cậu, biết được cậu đang mắc kẹt trong khu vui chơi liền chẳng màng nguy hiểm cứu lấy.

Sự nghẹt thở cậu đã từng biết, nhờ vụ đắm tàu đó đã làm cậu khi treo cổ không sợ hãi. Vì muốn chết là cứ chết thôi, cần gì phải níu kéo thêm nữa.

11. Hồi nhỏ.

Ký ức chuyển sang khi cậu mới 5 tuổi, nghe lén những con gia tinh lan truyền về một người hùng tên Harry Potter, chúng nói rằng người ấy bằng tuổi cậu, sinh ra đã tỏa ánh sáng vàng của Merlin, tiếng khóc người vang dội đến mưa cũng tự rơi.

Cùng nhiều sự việc thần kỳ khác, lúc đó cậu rất thích cái người tên Harry Potter, dù cậu chưa gặp bao giờ. Thế là cậu tìm đọc những chuyện được kể về người con trai ấy, chẳng khác nào một người hâm mộ điên cuồng.

Nó đã khiến cho cậu có nhiều sự hy vọng, và cậu đã gặp Harry Potter tại tiệm áo choàng của bà Malkin, Draco không biết đó là Cậu Bé Sống Sót cậu hằng mong mỏi được gặp, nhưng cậu đã thích người ấy khi không biết đó là ai.

Con tim non nớt càng vui sướng hơn khi gặp lại nhau ở trường, cậu đã tưởng mình gây ấn tượng tốt, hóa ra trong mắt người là sự kiêu ngạo, huênh hoang đáng ghét.

Mọi ký ức tua nhanh như giấc mơ xoay vòng, mắt cậu ẩm ướt, nước mắt không rơi được, rồi Draco tỉnh lại, trong căn phòng trắng toát, khi Harry gục bên cạnh trên tay cậu.

12. Sợ hãi.

Anh không ngủ sâu giấc, chỉ một cử động nhỏ của Draco anh đã tỉnh, con tim treo lơ lửng nhẹ nhõm hẳn đi khi thấy cậu đã ổn, Harry tưởng chừng mình không quên được khi thấy Draco bất động, tim cậu ngừng đập, không giống như những lần tự sát trước Harry vẫn cảm nhận được sự sống mỏng manh.

Nhưng lần này khác, nó hiện diện rõ ràng đến mức anh sợ hãi, nước mắt rưng rưng chực chờ, lúc đưa cậu xuống khỏi dây thòng lọng, tay anh run run, gào gọi lương y đến giúp, trước khi cậu được cấp cứu Harry đã gục ngã.

Đến khi qua cơn nguy kịch Harry mới thở phào, anh mệt mỏi chìm vào giấc ngủ mê mang, sự sợ hãi quẩn quanh như nhắc nhở nếu anh lơ là cậu sẽ thực sự bị thần chết mang đi.

Harry chẳng dám nói điều gì, hay trách mắng vì sao cậu lại dại dột, nhiều năm làm người giám hộ bên cạnh cậu Harry biết cảm xúc của anh không giống như ban đầu nữa.

Có lẽ lúc đầu là thương hại, anh muốn làm người tốt.

Nhưng bây giờ chỉ có tình yêu nở muộn mong manh, anh muốn bên cạnh Draco, chăm sóc cậu mãi mãi.

Nên sợ hãi này từ lúc nó chẳng lớn mạnh, giờ đây bùng nổ vỡ toang, chẳng kiềm được.

14. Thuốc.

"Không muốn uống, đắng lắm." Draco từ chối uống chén dược đắng nghét, mùi của nó cũng tởm không kém.

"Uống đi nào, cổ mày có vết hằn chưa tan máu bầm, không phải mày yêu thích sự xinh đẹp sao?" Harry dỗ dành, năn nỉ cậu uống.

Draco cười khúc khích, cậu thích khi Harry đối xử tốt với mình, thích nhìn anh năn nỉ, yêu chiều cậu. Draco không làm khó anh thêm, cậu nghe lời anh uống một hơi.

Harry đưa cho cậu một viên kẹo sữa ngọt ngào. Những điều ngọt ngào này Draco biết nó chỉ xuất phát từ sự thương hại.

Dù cho cậu cầu mong nó đến từ trái tim hơn.

15. Ngủ.

Cả hai vẫn nằm ở bệnh viện, Harry ngủ kế bên cậu, vì Harry yêu cầu đổi một cái giường bệnh lớn hơn, chân anh vừa mới tốt, còn cậu bị Harry giám sát.

Tất cả lương y ở đây ghen ghét nhìn cậu được anh bao bọc trong cánh tay ấm áp, Draco nghe tiếng thở đều đều từ anh, cậu nhìn mặt anh gần mình trong gang tất, tay nhẹ nhàng chạm má, rồi chạm vào đôi môi dày khô nứt nẻ, sau đó là sống mũi cao.

Draco thấy anh mệt mỏi nhưng anh chưa bao giờ từ bỏ. Cậu cho rằng Harry đã ngủ rất say, vì bình thường cậu thấy thế, và cậu nhích người lên một chút như một chú chuột lén lút.

Rồi đặt một nụ hôn lên môi anh.

Có tật giật mình, Draco vùi mặt vào lòng Harry, cậu nhắm mắt lại trong khi tim mình đập mạnh, và Harry chưa ngủ.

16. Thuốc lá.

Harry rít một hơi rồi nhả ra làn khói, anh vứt điếu thuốc xuống đất, dẫm nó. Anh sờ lên đôi môi mình, mỉm cười ngọt ngào.

Nụ hôn đó chứng tỏ Draco thích anh, mà anh cũng đã thích cậu tự lúc nào, xin đừng hỏi thời gian "Anh đã yêu Draco từ khi nào?" Bởi nó không có câu trả lời.

Giữa cảm xúc mập mờ, lòng tốt, thương hại, để phát triển lên tình yêu khi xung quanh đầy sự mệt mỏi này là không thể nào biết được.

Harry đến quầy thanh toán viện phí, xin giấy xuất viện bởi anh không muốn ở nơi ngột ngạt này thêm, khi ánh mắt tất cả mọi người nhìn Draco không thiện cảm, và anh sợ có kẻ cuồng điên sẽ giết Draco trong lúc anh không để ý.

Vì thế anh muốn về nhà.

Nhà - là sự an toàn. Khi chỉ có anh và cậu.

17. Bệnh.

Về tới nhà chưa được bao lâu Harry phát sốt, Draco khiến mọi thứ rối tung lên khi lần đầu tiên chăm sóc anh, cậu nghe lời anh hết mực, cầm địa chỉ mua thuốc, thay khăn, nấu ăn, và gọi Hermione khi bản thân cậu không biết làm gì nữa.

Hermione đã tới khi Draco biến phòng bếp sạch sẽ nổ tung, trong nồi có một thứ trắng đen bay đầy mùi khét, Harry thì mê mang cầu mong Hermione tới không tưởng.

Cô đã tới, dọn dẹp phòng bếp, giúp Draco nấu cháo, đưa thuốc khác hiệu quả hơn cho Harry, và rời đi khi cơn sốt của anh lui bớt.

Draco đã cảm ơn cô rất nhiều, nhưng Hermione tỏ vẻ đương nhiên.

18. Mệt mỏi.

Harry mệt mỏi ngủ thiếp đi, còn cậu ngồi đó ngắm anh đang ngủ, ngày hôm nay Draco nhận ra chăm sóc một người lại mệt mỏi đến như thế, cậu hiểu ra rằng cậu không thể cứ u uất thế này mãi.

Harry đã tốt bụng cỡ nào khi đồng ý giám hộ một kẻ tâm thần như cậu.

Những gì Harry làm là thương hại, bây giờ thì không, Draco không biết hiện tại nó có ý nghĩa gì, nhưng nếu anh biết được điều cậu nghĩ, anh sẽ đấm cậu vì suy nghĩ ngu ngốc đó.

Trầm cảm khiến Draco yếu đuối hơn rất nhiều, không còn là cậu của ban đầu nữa, cũng như EQ tụt lùi là sự thật.

19. Nguội.

Draco đem bát cháo tới để đầu giường, đưa cho Harry cốc thuốc xanh lè pha chút tím lịm, anh uống một cách nhẹ nhàng như chuyện thường, và cầm bát cháo chờ nó nguội.

Cậu thấy anh mãi mà chưa ăn liền múc từng muỗng, thổi nguội rồi đưa muỗng tới. Harry bất ngờ nhưng há miệng ra ăn từng ngụm, được người thương chăm sóc thật sự rất tuyệt.

"Tao không ngờ chăm sóc một người lại khó khăn đến vậy."

"Tao xin lỗi vì đã bệnh thế này." Harry ngờ ngợ điều Draco nói.

"Ý tao không phải vậy, mày đã chăm sóc tao từ lâu, vì sao tao không thể chăm sóc mày được chứ? Mày quá tốt bụng đấy đầu bô à, tốt đến nỗi lo cho kẻ thù đáng ghét như tao." Draco đút cháo nhanh không ngừng, Harry suýt nghẹn vì cháo.

Anh cười khúc khích, lấy lại bát cháo Draco đang đút dang dở đặt lên bàn.

"Không hề, lúc bắt đầu thì có vẻ hơi sai. Nhưng bây giờ thì không."

Harry nắm lấy tay Draco, gục đầu lên vai cậu, hít hà mùi hương nơi hõm cổ, ôm lấy cậu thật lâu.

"Tao no rồi, chúng ta cùng nhau ngủ thôi."

Draco đỏ mặt, cậu định rời giường nhưng Harry đã ôm chặt cậu, anh kéo cậu lên giường mình, tặng cậu nụ hôn ở trán, và đẩy cậu vào lòng anh, im lặng vài phút tiếng thở đều đặn vang lên.

20. Chết trong hoa.

Xung quanh anh là một cánh đồng hoa Lily tuyết trắng, đằng xa có từng cánh cửa hoa trước mặt anh. Harry tò mò, anh chạy về hướng đó và mở cánh đầu tiên, đấy không phải là cửa thoát, mà là cửa quan tài, người nằm bên trong là Snape, trông an yên đến lạ.

Anh đóng sầm cửa lại, tiếp tục mở cánh thứ hai, là cha của Draco, điều này đang mách bảo Harry điều gì ư?

Cho đến khi cánh cửa thứ ba được mở ra, Draco trông như đang ngủ nằm giữa quan tài đầy hoa trắng, anh tuyệt vọng gọi tên, lay tỉnh cậu, lôi cậu ra khỏi quan tài chết tiệt.

Đám hoa Lily trói chặt Draco lại, dù cho Harry gào thét gọi tên cậu cũng không tỉnh, cơn ác mộng về sự ra đi của Draco khiến Harry ép mình tỉnh giấc.

Draco vẫn ở bên anh, cậu nhìn anh với ánh mắt lo lắng, Harry vội vã hôn lấy cậu, rồi dừng lại.

"Mày gặp ác mộng hả? Đã ổn chưa?" Thay vì thắc mắc tại sao Harry hôn mình thì Draco lại hỏi điều khác.

"Tao đã thấy mày....nó rất tệ...."

"Bình tĩnh nào, tao đang ở đây, không phải mày biết rõ sao?" Draco ôm anh, đáp lại nụ hôn cuồng nhiệt khi nãy là cái hôn ở trán.

Sự nhẹ nhàng này khiến anh bình tĩnh hơn. Cho rằng việc Draco chết trong hoa cũng chỉ là ác mộng của bản thân do nỗi sợ mất cậu gây ra mà thôi.

21. Rơi.

Cơn ác mộng không dừng lại và nó cho anh một giấc mơ ngọt ngào khác, nơi họ cùng nhau đứng dưới cây táo gai trao cho nhau những chiếc hôn nồng nàn, rồi đuổi bắt nhau dưới hoàng hôn bên bờ hồ.

Khi anh đã ôm chặt người trong vòng tay thì cảm xúc hạnh phúc lan tràn khắp cơ thể, bàn tay anh chạm vào má người ấy, mọi thứ vỡ òa trong sự thật gọi là thõa mãn.

Nhưng anh bất cẩn để cậu ngã, Harry trơ mắt nhìn Draco rơi vào hồ nước, câu ném cho anh ánh mắt khó hiểu bởi chính cậu cũng không biết chuyện gì đang xảy ra với bản thân mình, kỳ lạ là bàn tay anh xuyên qua bàn tay cậu.

Harry ngã cùng Draco xuống hồ nước, anh thấy cậu chìm sâu dần, màu sắc tan biến theo dòng nước, dẫu cho anh cố bơi tới gắng chạm lấy thì chẳng có xúc cảm nào với tới.

"Không...."

Anh tỉnh giấc khi má phải đau rát, Harry mở mắt mờ mịt nhìn Draco đang thở hổn hển nhìn mình.

"Tao hét gọi mày nhưng mày không tỉnh, dù cho tao tát mày rất nhiều."

Harry chẳng nói lời nào, anh bật dậy ôm lấy Draco chặt tới nổi cậu hơi khó thở, nhưng Harry đã gặp ác mộng hai lần trong một đêm, nên cậu đành vỗ về lên tấm lưng anh an ủi. Draco sẽ không thốt một lời hay ho nào vì cậu không phải là kẻ biết an ủi người khác, chỉ việc ôm lấy, im lặng, cũng là cách khiến Harry bình tĩnh.

22. Đợi.

Anh chờ đợi cho nỗi sợ lui đi, anh thoát khỏi cái ôm khi bản thân đã bình tĩnh, đôi mắt Draco mệt mỏi vì phải tỉnh giữa đêm hai lần vì anh, bàn tay cậu gầy gò chằng chịt sẹo đến đáng sợ.

Draco nhìn thẳng vào ánh mắt nóng bỏng của anh, cậu biết anh đang sợ hãi lo lắng, nhưng điều gì đã khiến anh trở nên thế này?

Ngoài việc chờ đợi thì cậu cũng không biết phải làm sao.

"Draco." Harry gục đầu, thì thầm gọi tên.

"Ừ?" Cậu đáp lại.

"Draco."

"Sao?" Draco vẫn kiên nhẫn trả lời.

"Draco." Giọng Harry thổn thức.

23. Đau.

Harry nức nở trên vai Draco, òa khóc như một đứa trẻ cùng nỗi đau đớn xé nát con tim, đầu óc anh đang tua lại cảnh ác mộng như một bộ phim.

Rằng Draco sẽ biến mất. Và cậu sẽ tan biến, anh sẽ chẳng ngăn được điều này, khi mà mọi thứ dần tồi tệ hơn.

"Xin em...Draco, van xin em hãy mạnh mẽ mà ở lại." Harry vỡ òa trên vai cậu, chính cơn ác mộng đánh nát sự thật mà anh chẳng muốn đối diện, nó lan tỏa sự sợ hãi này để anh phải đau khổ.

Anh biết bệnh tình của Draco như nào, đồng thời anh yêu cậu nhiều ra sao, nó đã chẳng còn như ban đầu nữa, nỗi sợ này làm anh suy sụp, Harry không dám tưởng tượng lỡ như có một ngày Draco chẳng còn đây nữa thì anh không biết bản thân phải làm sao.

Khi anh đã yêu cậu quá nhiều, đến mức hèn mọn van xin dẫu cho điều này mong manh đến bao nhiêu, vì ai mà biết được khi hạnh phúc lấp đầy cậu rời đi lúc nào không hay.

24. Đêm.

Đêm tĩnh lặng, Draco đã nghe được những lời nức nở Harry đã đứt quãng thốt ra, vai cậu ướt đẫm nước mắt của anh, đủ để cậu nhận ra rằng người con trai mạnh mẽ này yêu cậu nhiều đến mức nào, và anh đang đớn đau tan nát cõi lòng ra sao.

Phải chăng trong cơn ác mộng dày vò ấy anh thấy cậu rời đi một cách dứt khoát, đi chẳng nghĩ suy, không ngoái đầu lại hay vướng mắc một điều gì. Cậu rõ ràng mọi thứ thông qua vài lời ngắn ngủi.

Nhận ra tất cả dù cho Harry không nói rõ mọi thứ, biết anh yêu mình dẫu anh chưa từng thốt nên lời yêu cậu trong suốt mấy năm nay. Cậu hiểu anh đã không còn thương hại cậu từ lâu.

Nhưng Draco không dám tin, sự thật rõ ràng trước mắt nhưng cậu không dám tin, một kẻ như cậu bị bao kẻ ruồng rẫy, chúng chẳng cho cậu cơ hội quay đầu dù cho cậu đã cứu Harry một mạng, cậu làm điệp viên hai mang cũng không đủ để chuộc tội.

Cậu không khác gì con chuột cống ven đường bao người kinh tởm, căm ghét, và dấu ấn nơi cánh tay nhắc nhở cậu từng là ai, và đã theo ai, việc cậu phản bội KẺ KHÔNG DÁM GỌI TÊN cũng không đủ để họ quên cậu từng là kẻ như thế nào.

Draco không dám hứa hẹn khi chính bản thân cậu mông lung.

"Em sẽ cố gắng."

Lời cậu thốt mơ hồ, vô định, có thể tan giữa chừng.

25. Một người.

Mặt trời sắp mọc, Harry đã khóc cả đêm, cả hai vẫn giữ tư thế nằm đối diện nhau, ngắm nhìn để ghi nhớ thật kỹ khuôn mặt này, bàn tay Harry vuốt ve má cậu, vén mái tóc lòa xòa, anh không dám nhắm mắt ngủ dù cho anh buồn ngủ kinh khủng.

Draco tựa vào lồng ngực anh, lắng nghe tiếng tim đập, một đêm mệt mỏi cho cả hai. Cậu bộc bạch tâm sự.

"Hồi 5 tuổi em từng yêu một người, cho đến hiện tại chưa bao giờ thay đổi."

Harry lắng nghe, tim anh đập hỗn loạn vì anh biết anh chưa bao giờ gặp cậu lúc 5 tuổi, và anh chắc chắn người cậu vẫn luôn yêu không phải anh.

"Em đã được nghe kể về người ấy rất nhiều. Đến mức em đã hy vọng bản thân phải là người đầu tiên bên cạnh người ấy."

"Draco, em có hay anh đang ghen tuông lắm không? Anh biết chắc đó không phải là anh." Anh chạm môi cậu, muốn cậu đừng nói gì cả, vì anh sợ phải nghe cái tên xa lạ nào đó mà không phải anh.

26. Yêu.

Draco không dừng lại dù biết Harry đang hiểu lầm.

"Lần đầu tiên em gặp người là ở tiệm áo choàng Malkin, em đã mất trái tim mình ngay khoảnh khắc ấy, khi em nhìn người em đã yêu, dẫu em chẳng biết người ấy là ai."

Ký ức quay về khi Harry mới 11 tuổi, một cậu bé tóc vàng xinh đẹp tiến đến gần anh, cậu tự tin huyên thuyên điều cậu biết mà với anh cậu thật đáng ghét, nhưng không thể phủ nhận được đôi mắt cậu rất đẹp.

"Em đã sai khi dùng sai cách, em đã chẳng thể là người đầu tiên bên cạnh người ấy, em muốn người ấy chú ý em, và em cố gắng để bản thân xinh đẹp trước mặt người, để người không thể quên em. Em đã yêu anh."

"Nhưng em là người đầu tiên anh yêu."

Draco thẫn thờ nhớ về những lần họ gặp nhau khi còn ở trường Hogwart, những lần khiêu khích cãi vã luôn khiến anh khó chịu và luôn nhớ tới cậu. Draco tưởng bấy nhiêu thế là đủ, thời gian khiến sự nhớ thương tham lam hơn, cậu đã từng gục ngã bởi số phận của mình, nhưng giờ đây cậu đã có anh.

Dù đến muộn rất nhiều năm.

27. Không Đau.

Khi Draco chìm vào giấc ngủ, Harry yên tâm mà nhắm mắt, một giấc ngủ không mộng mị.

Tiếng đồng hồ tích tắc, không gian tĩnh lặng. Khung cảnh ấm áp tay đan bàn tay, ôm chặt nhau ngủ an lành thật hạnh phúc, và không một điều tổn thương nào có thể khiến họ đớn đau.

Nhưng nó không kéo dài quá lâu khi Draco tỉnh giấc, cậu khát nước nên bước xuống giường vào nhà bếp.

"Mày nghĩ mày có thể bỏ lại mọi người sao?"

Chứng hoang tưởng ảo thanh lại phát tác, đây là giọng của Theodore. Draco lựa chọn không quan tâm nó.

"Tin tao đi, mày chỉ cần cầm con dao bén lên và cắt nhẹ một đường ở mạch máu thôi, tao thề là nó không đau một chút nào."

Là giọng của Blaise.

Trong số những người bạn có sức ảnh hưởng thì Blaise là một trong số đó, cả Pansy.

"Không..." Giọng cậu run run từ chối.

"Mày không muốn gặp cha mẹ mày sao Draco?" Pansy xuất hiện, đứng trước mặt cậu.

Draco cầm lấy con dao tiến về phía Pansy. Cô nàng giang hai tay với tư thế chào mừng, miệng tươi cười.

"Tao nhớ mày lắm Draco à."

"Mọi người chết hết rồi, không có ai là thật cả, CHẾT HẾT RỒI, CHẾT HẾT RỒI!!!!"

Draco quăng dao, cậu gào thét phản kháng bệnh tình đang phát tác của mình, Harry nghe tiếng động lớn liền tỉnh giấc chạy nhanh xuống bếp. Anh thấy Draco quăng dao thật xa, cậu ngồi thụp ôm đầu run rẩy gào thét.

"Đúng vậy họ chết hết rồi nên chỉ có anh thôi."

"Harry...Harry...ôm em, hãy ôm em." Draco hoảng loạn ôm chặt anh, Harry đành phải ôm lấy kẻ đang bám chặt mình như một đứa trẻ về phòng.

Trong lòng anh thở một hơi nhẹ nhõm, bởi vì Draco đã có phản ứng chống đối với bệnh rồi.

28. Sẽ đi đến đâu?

Harry hôn lên má Draco, hôn phớt lên môi, cụng trán với cậu, hành động an ủi như một phần thưởng.

"Anh có nghĩ đến tương lai sẽ thế nào nếu đi cùng em không?"

"Vì đã có em rồi thì anh còn quan tâm gì đến tương lai nữa."

Draco hài lòng với câu trả lời này, nó thể hiện tương lai ra sao không quan trọng, chỉ cần có cậu thì với anh đó là tương lai. Cơn ảo thanh vẫn còn réo bên tai, nhưng ảo giác đã biến mất, Draco biết chỉ cần bên anh mọi thứ chỉ là viển vông do bệnh của mình gây ra.

"Nhưng bệnh của em...em sợ chúng ta sẽ không đi tới đâu."

"Vậy thì em đừng nghĩ tới nó nữa, hãy yêu anh thôi." Harry cầm lọ dược đã được điều chế sẵn đưa cho Draco.

"Nó đắng lắm." Draco nhăn mày. Bên tai đang gào thét rủa xả cậu là kẻ quay lưng với bạn bè, bỏ rơi gia đình.

Harry uống thuốc, sau đó hôn cậu, chuyền đống dược đó qua miệng cậu, hai cái lưỡi quấn lấy nhau, lần đầu tiên Draco thấy thứ dược đắng nghét này lại ngọt ngào tới như vậy, không khác gì viên kẹo socola đầu tiên cậu được nếm.

Ảo thanh tan biến, trước mặt cậu là Harry, cậu thấy mình trong mắt Harry và ngược lại.

29. Sống để làm gì?

Sau khi Harry đút dược thì cậu theo anh xuống phố đi dạo, cả hai cùng nhau ăn vặt, hôn nhau nơi đông người, anh chụp ảnh cho cậu bên cạnh người mặc đồ thú, cùng cậu cho bồ câu ăn, đạp vịt bên hồ.

Một ngày hẹn hò đúng nghĩa, Draco đã dẹp bỏ sự sợ hãi bên ngoài mà bước ra ánh sáng, cậu trẻ đi mười tuổi do nụ cười luôn trên môi từ lúc ra khỏi nhà, tung tăng đúng nghĩa của tuổi đôi mươi dù đã quá tuổi từ lâu. Bữa tối họ giải quyết tại nhà hàng gia đình gần nhà, mì ý súp kem nấm cùng món trà táo tuyệt hảo với bánh quy quế.

"Lúc em tự sát ở năm 8 em đã suy nghĩ bản thân sống làm gì khi mà em đã không còn gì nữa. Em không còn gia đình, không còn bạn bè, cô độc, bao kẻ xa lánh, và một mối tình vô vọng."

"Thật may anh đã ngăn em lại." Harry đáp, nhớ lại tình cảnh lúc đó.

"Hiện tại em đã nhận ra bây giờ em sống vì anh, em muốn bên anh đến hết cuộc đời này."

Harry nắm chặt tay cậu, hôn lên đôi bàn tay gầy gò, Draco đã cố gắng rất nhiều và anh không thể đòi hỏi gì hơn.

30. Chết.

Dưới ánh đèn đường buổi tối, cả hai nắm tay nhau đi về nhà. Đây là cảm xúc của sự hạnh phúc, Harry biết một khi sa vào thì sau này có ra sao cũng sẽ rất khó khăn, nhưng đây là hiện tại, Harry không muốn bỏ lỡ, không muốn vuột mất khoảnh khắc này, vì tương lai đang bên cạnh anh.

"Cái chết không thể chia lìa đôi ta."

Bỗng Harry thốt lên, Draco quay lại nhìn anh với vẻ mặt ngớ ngẩn, nhưng anh chỉ cười thôi, không mong cậu sẽ hiểu. Draco hiểu, cậu chỉ khựng lại vì bất ngờ một chút.

"Đúng vậy, cái chết không thể chia lìa đôi ta." Cậu đồng ý.

Ánh trăng đêm nay sẽ là nhân chứng cho lời thề này, vì Draco đang cố gắng để cùng anh đi tiếp, vẽ lên hạnh phúc, và 'bệnh' không thể chia lìa đôi ta.


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét