Translate

Thứ Ba, 9 tháng 7, 2019

[HarDra Oneshort] Death Soul Until Freedom

Title: Death Soul Until Freedom

Author: Hà Lãng Tử Si Tình


Pairing: HarryDraco


Category: Oneshot, angst, OOC, BE, dark time, songfic,...


Disclaimer: Các nhân vật là của JK.Rowling, họ không thuộc về tôi.


Rating: T


Warning: Hãy nghe Someone To Stay khi đọc. Lời dịch bài hát được lấy tại nguyenminhhung.com


Sumary: Cuộc chiến đã qua từ lâu nhưng những gì còn lại của Draco là sự trống rỗng, mọi thứ dần tệ hơn không cứu vãn được nữa dù cho tình yêu của Harry lớn đến đâu cũng chẳng thể nào ôm trọn Draco khi cậu đã chìm vào thế giới của mình. Tình yêu không đáp lại đã đau đớn, càng đau hơn khi người mình yêu càng xa khỏi cái gọi là sự sống.


"Anh chẳng thể giúp được em dù anh đang cố gắng bằng tất cả những gì anh có, liệu em có thể mạnh mẽ thêm được không Draco? Dù chỉ một chút thôi..."


Draco POV:


Tôi nhìn máu ở cổ tay chảy dần khỏi cơ thể, tôi đã cắt một vết thật sâu chỉ mong điều ấy có thể kết thúc cuộc đời tôi, đồng thời tôi có thể thấy ký ức mình tua lại một cách chậm chạp, chẳng phải ký ức đẹp đẽ nào bởi chúng chỉ là những cơn ác mộng tôi oằn mình chịu đựng.


Không một nét đẹp dù cho cái hôn chúc ngủ ngon thơ bé, tôi mỉm cười thõa mãn, cố cười thành tiếng nhưng đôi mắt nhắm lại dần, trước khi chìm vào hôn mê tôi nghe thấy có người gọi tên tôi.


"Draco..."




You were alone, left out in the cold.


Em ở đó một mình, chịu lạnh nhạt thờ ơ.




Tôi tỉnh dậy ở một căn phòng trắng xóa và tôi biết đây không phải là lần đầu tiên, tôi đứng dậy nhìn căn phòng trắng toát lạnh lẽo, chẳng có một vật dụng nguy hiểm nào như thể họ biết tôi sẽ tự sát lần nữa vậy.


Tôi ngồi trên cái ghế bành mềm mại, ngẩn người một lúc để ký ức đen tối tràn vào cơ thể mình cho đến khi có người bước vào, tôi nhận ra đó là Harry Potter.


"Này cũng vào Hogwart hả?"


Ký ức xưa cũ hiện lên khi thuở bé lần đầu tôi gặp hắn, tôi mỉm cười nhìn hắn.


"Hi." Tôi chào.


"Đừng làm vậy nữa."


Hắn bước lại gần tôi, nắm chặt hai vai cùng sự run rẩy tôi cảm nhận được, và tôi chẳng nói thêm lời nào, thậm chí là đáp ứng việc hắn đang nói tới, tôi hiểu mà chỉ là tôi  không muốn nói chuyện thôi.




Clinging to the ruin of your broken home.


Đeo đẵng sự hủy hoại vì hạnh phúc tan vỡ.




Sau đó hắn đưa tôi về nhà như bao lần, tại sao tôi biết ư? Tôi chỉ biết thôi, nhân lúc hắn không để ý tôi lẻn đi, một mình trơ trọi giữa ngày lạnh mà lang thang trên phố. Rồi ký ức bị truy đuổi ào ạt tới, tôi thấy vài Tử Thần Thực Tử đang đứng trước mặt tôi, giơ đũa phép sẵn sàng ném bùa, tôi sợ hãi bỏ chạy mặc kệ bản thân va vấp người lạ.


Đến khi tôi chạy tới một cái hồ lớn thì chẳng thấy bóng dáng lũ Tử Thần Thực Tử ấy đâu, tôi ngồi thở dốc trên ghế công viên bên hồ.


"Draco à, tại sao con không đi cùng chúng ta?" Mẹ tôi ngồi cạnh tôi, bà vẫn mặc chiếc váy bà thích, vẫn quý tộc mỉm cười.


"Chúng ta nhớ con." Tôi quay sang bên còn lại và thấy ba mình, ông vẫn hoàn hảo như thế nhìn tôi.


Rồi tôi nhìn cả hai đang đi về phía trước con hồ.


"Con nhớ ba mẹ lắm." Tôi nói, đi theo họ.


"Mẹ biết con mệt mỏi mà." Mẹ tôi nắm tay tôi.


"Ta xin lỗi vì những lỗi lầm mình gây ra, nhưng đã đến lúc gia đình chúng ta đoàn tụ rồi con trai ạ." Và cha tôi thành kính cúi đầu.


Còn tôi bước từng bước xuống con hồ lạnh lẽo đến khi tôi chìm xuống, mở mắt to nhìn trong nước, và kỳ lạ thay tôi thấy ba mẹ tôi đang lặn bồng bền sâu xuống dưới hồ, tôi cố bơi theo họ, bởi vì chỉ cần theo họ chúng tôi mới có thể quay trở lại ban đầu khi còn là một gia đình quý tộc thuần chủng đáng tự hào.




Too lost and hurting to carry your load.


Cũng lạc lối và làm đau để tự mình chống đỡ.




Một lực kéo mạnh mẽ khiến vai tôi đau đớn, có ai đó kéo tôi lên mặc cho tôi vùng vẫy thấy ba mẹ càng ngày rời xa mình sâu tận. Rồi không khí tràn vào phổi, tôi thở gấp gáp hớp lấy từng hơi như thể đấy là sự ban ơn.


Tôi cố gắng nhìn rõ người trước mặt. Gào thét và đẩy hắn ra, lại là hắn, sao lúc nào cũng là hắn? Harry Potter lại giở cái thói anh hùng, hắn phiền phức quá dù cho tôi đã cố gắng để hắn tránh xa tôi ra.


"Cút đi. Tránh xa tao ra, đừng lại gần tao." Tôi thét, sự run rẩy bần bật khiến tôi như một tên bị dại hoặc mắc triệu chứng co giật.


"Draco về nhà thôi, đến giờ uống thuốc rồi." Hắn nhìn tôi đứng đó, chẳng có thêm một hành động nào, cả hai ướt như chuột lột im lặng nhìn nhau.


Lại là thuốc, tôi đâu có mắc bệnh gì đâu mà phải uống thuốc chứ.


"Tao phải đi với ba mẹ mình, nếu mày còn chút thương xót cho tao thì đừng cản tao." Giọng tôi run run do lạnh.


"Tất cả chỉ là ảo giác thôi Draco à, ba mẹ em mất rồi." Hắn bước lại gần một cách chậm chạp.


Và tôi chẳng tin hắn đâu.


"Để anh chăm sóc cho em nhé Draco, về nhà thôi em à."




We all need someone to hold.


Tất cả chúng ta đều cần ai đó giữ lại.




Tôi đứng lặng người chỉ để cố gắng tiếp thu sự thật ba mẹ mình đã chết. Phải chăng những giấc mộng đang xen là thật? Những gì tôi thấy chỉ là ảo giác tôi tự tạo ra? Nghe cứ như tôi là kẻ điên nhưng tôi khẳng định là không.


Tôi cảm nhận được họ cơ mà nên không phải là ảo giác đâu, chắc chắn tên Potty đó lừa tôi thôi. Để cho hắn đến ôm lấy tôi, cảm nhận tiếng trái tim hắn đập rất nhanh, cảm nhận sự ấm áp của cái ôm chặt, và hắn mang tôi về nhà.


Tôi.


Một Draco Malfoy!


Chỉ muốn tự sát bởi cái cuộc sống nhàm chán chết tiệt này.


Harry POV:


You've been fighting the memory, on your own.


Em đã chiến đấu với ký ức trong cô đơn.




Như mọi lần tôi cứu em khỏi tay tử thần, cũng như mọi lần tôi lặng im cảm nhận sự đau đớn tột cùng. Đưa em vào St.mungo rồi lặng lẽ nhìn em tỉnh giấc. Tôi bước vào căn phòng trắng xóa nhìn thẳng vào đôi mắt em, để em thấy tôi run rẩy sợ hãi cỡ nào.


"Đừng làm vậy nữa." Tôi thốt ra trong bất lực.


Em trốn tránh, chạy thoát khỏi tôi khi tôi đưa em về nhà, tôi biết rõ những nơi em đi nên chẳng khó khăn lắm để tìm ra em. Draco của tôi mắc chứng trầm cảm, sụt giảm trí nhớ cùng ảo giác hoang tưởng, nó dần dần tệ hơn khi em đang cho rằng tất cả đều đúng.


Và khi tôi thấy em đang ngồi một mình ở băng ghế công viên cạnh hồ, tôi chỉ đứng nhìn, nhìn em đang nói chuyện một mình, nhìn em bước từng bước xuống con hồ lạnh lẽo, em đang tự sát mà chẳng hề hay biết, và tôi lại cứu em, ôm chặt lấy em, để em nghe tiếng con tim tôi đập nhanh vội vã.


Tôi biết em đau đớn chẳng thể thoát ra khỏi những ký ức ác mộng của chính mình, nhưng em đã từng chiến đấu cơ mà, rồi em bỏ cuộc khi yếu mềm...Draco...yêu em nhiều đến mức...thương em đến bất lực chỉ có thể đứng sau em, cứu lấy em, ôm lấy em, giữ lấy em, dù cho anh cố gắng đến mức nào đi chăng nữa, anh cũng chẳng thể nào bước vào thế giới của em được.




Nothing worsens, nothing grows.


Không gì tệ hơn, không gì tốt lên nữa.




Em cho rằng mình cô đơn, chối bỏ tất cả sự giúp đỡ, thay đổi hiện thực bằng sự hoang tưởng, bệnh ảo giác khiến em trở nên cay độc với chính mình, với chính chúng ta. Cho nên tôi vẫn phải nói sự thật dù cho tôi đã nói biết bao lần.


"Tất cả chỉ là ảo giác thôi Draco à, ba mẹ em mất rồi."


"Để anh chăm sóc em nhé, Draco."


Mắt tôi rưng rưng, mệt mỏi bao quanh lấy nhưng tôi chẳng thể buông tay em ngay lúc này, bởi vì tôi thương em quá nhiều để có thể buông ra, chỉ một chút lơ là em sẽ đi mất. Lạnh cóng ôm lấy em độn thổ về căn nhà yên tĩnh.


Tôi quăng bùa làm khô, bùa sưởi ấm, nhanh chóng làm một bát súp nóng, cùng một ít thuốc dược cho căn bệnh của em.


"Tao không có bệnh." Em hét lên.


Tôi đứng nhìn em, tôi hạn chế tất cả hành động của mình vì tôi sợ tôi sẽ làm em hoảng loạn. Rồi nhìn em gào lên, ôm lấy đầu mình và đập mạnh vào tường, tôi kéo em, giữ chặt em, mặc cho em giãy dụa.


"Mày đang cố giết tao bằng thứ thuốc độc đó." Em nói cùng đôi mắt nhòe nước.


"Không phải đâu, nó chỉ là dược an thần mà thôi."


Ôm chặt lấy em từ sau lưng, và cả hai cứ trong tư thế đó rất lâu.


"Tôi đói." Em nói như một bản năng, rồi tự đứng lên ăn hết bát súp nóng cùng dược của mình.




I know how it feels being by yourself in the rain.


Tôi biết cảm giác đắm mình trong mưa.




Tôi biết em đang chiến đấu mà, Draco...em mạnh mẽ hơn bao giờ hết.


Draco POV:


We all need someone to stay.


Chúng ta đều cần ai đó để ở lại.


Có lẽ hắn nói đúng, hoặc không, cũng có thể hắn lừa tôi, nói rằng ba mẹ tôi đã chết ư? Không thể nào khi họ đang đứng trước mặt tôi.


"Tao không có bệnh." Tôi hét, phản bác những gì hắn nói.


Hắn chỉ đứng đó nhìn tôi với đôi mắt ngập tràn sự tổn thương, đầu tôi đau quá nên tôi đã hành động tổn thương chính mình bằng cách đập đầu vào tường, nó làm đầu tôi bớt đau hơn. Hắn ôm lấy tôi, giữ chặt tôi dù cho tôi giãy dụa hòng thoát khỏi vòng tay của hắn.


Rồi tôi bình tĩnh lại nhìn hắn với đôi mắt nhòe nước và nói:"Mày đang cố giết tao bằng thứ thuốc độc đó."


"Không phải đâu, nó chỉ là dược an thần thôi."


Hắn đáp, rồi chúng tôi cứ ôm nhau như thế rất lâu. Tôi phân vân liệu tin tưởng hắn có được không, và hắn là Cứu Thế Chủ cơ mà nên sẽ chẳng gạt tôi đâu, ngước nhìn ba mẹ tôi đứng trước mặt mình, cả hai nói với tôi rằng đừng nghe hắn.


Mất rất lâu để tôi quyết định. Và bản năng đã hành động trong khi lý trí tôi trì trệ.


"Tôi đói."


Thoát ra khỏi vòng tay hắn, tôi ngoan ngoãn nói ra yêu cầu của mình, ăn hết bát súp và uống dược. Như lời hắn nói thì đây là dược an thần và hắn chẳng lừa tôi vì dược hiệu quả rất tốt. Đầu tôi đã không còn đau, mà tôi cũng chẳng nhìn thấy ba mẹ mình đâu nữa, mọi cảm xúc tiêu cực dường như tan biến. Tuy có chút nhớ ba mẹ mình nhưng cơn buồn ngủ ập tới nhanh quá, tôi mệt mỏi về phòng ngủ rồi tự nhủ với mình rằng sẽ gặp họ trong giấc mơ.


***


Tôi chẳng biết mình đang ở đâu, nhìn xung quanh thì nhận ra đây là thái ấp, Voldemort chẳng phải đã chết rồi sao? Tại sao gã lại ngồi bễ nghễ trên đấy, ba đứng bên trái gã, dì Bellatrix thì bên phải, mẹ tôi lại bước xuống nhìn tôi.


Tôi hoảng sợ, sống lưng gai lạnh vì nỗi sợ khi thấy kẻ nên chết đang ngồi bễ nghễ ở đó nhìn mình. Dấu hiệu hắc ám nơi tay trái đau đớn, tôi nhìn xuống cánh tay mình đến khi nhìn lại nơi tất cả Tử Thần Thực Tử tập trung đã biến mất, cả ba mẹ lẫn Voldemort, không gian thay đổi một cách kỳ lạ.


Rồi một lực đẩy mạnh mẽ khiến tôi chao đảo, tất cả nhanh chóng biến thành biển lửa, tôi biết rằng rồi Harry Potter sẽ cứu lấy tôi nhưng không, tôi ngã xuống cảm nhận sự nóng bỏng, trơ mắt nhìn ngọn lửa ấy nuốt trọn mình. Quằn quại trong khi tôi biết nó là giấc mơ, thế nhưng cái đau đớn ấy như thể đang nhắc tôi đây không phải là mơ.


"AAAAAAAAAAAAAAAAAAAA!!!!!!"


Tôi gào lên, có lực vô hình nào đó kiềm chặt tôi lại, đây không phải là muốn dìm chết tôi sao?


Cứu! – Tôi la lên trong vô vọng.


Cứu! – Tôi giãy giụa lặp lại lần nữa.


Harry! – Tôi gọi tên hắn.


Và tất cả biến hóa tôi đang trầm mình trong nước, sự mát lạnh này...rồi tôi bừng tỉnh. Nhìn thấy Harry đang ôm chặt lấy tôi, còn tôi mệt mỏi thở dốc, ôm lấy đầu mong mỏi bản thân mình bình tâm.


"Tỉnh lại nào Draco, tất cả chỉ còn là giấc mộng thôi, anh đây mà, anh vẫn còn đây thương em."


Harry nhìn tôi với sự dịu dàng đong đầy trong mắt hắn, vén mái tóc rồi lau đi mồ hôi trên trán tôi, hắn cởi áo tôi ra rồi lau người cho tôi, còn tôi cứ bất động như thể chưa thoát khỏi cơn mơ. Dù cho sự dịu dàng ấy có bao bọc tôi cỡ nào thì trong thâm tâm tôi vẫn ngập ngụa sự đau đớn, tinh thần tôi rã rời với những cơn ác mộng, thôi thúc tôi hãy rời xa khỏi vòng tay của Harry và nghe lời ba mẹ, tôi đã cạn kiệt rồi sao? Tôi chẳng thể nào để ba mẹ mình một mình được khi mà họ cần tôi nhất.


Tôi không thể dừng lại được, khi mà suy nghĩ tôi kỳ quặc hơn, những tiếng nói trong đầu ngày một lớn, sợ hãi chẳng vơi, vòng tay của Harry chẳng đủ để ôm lấy tôi, còn chính tôi cũng không đủ dũng cảm để dừng tất cả sự kỳ quặc này.


"Cái phù hiệu Harry thối hoắc em tặng anh vào ngày sinh nhật của anh em còn nhớ chứ? Anh vẫn luôn giữ nó tới bây giờ."


Harry nắm tay ngồi đối diện tôi, quan tâm hết mức:"Em có muốn món quà nào đó vào sinh nhật sắp tới của mình không?"


Tôi không trả lời, ngẫm nghĩ xem mình muốn gì vào sinh nhật này trong khi còn tận vài tháng...hay vài ngày nhỉ? Lạy chúa, ký ức tôi đã đủ hỗn loạn mà tôi lại quên mất ngày sinh nhật của chính mình.


"Mày sẽ đáp ứng tất cả mọi điều tao muốn sao?" Tôi cứ ngờ nghệch, rồi nhận ra cái gì đó mơ hồ.


"Đúng vậy, mọi điều em muốn trong ngày sinh nhật em yêu ạ." Hắn mỉm cười đáp lại, tự dưng thấy hắn cô đơn đến lạ, nét buồn vương vấn kia hằn sâu thêm, những nếp nhăn mệt mỏi ở độ tuổi trẻ trung này lằn sâu trên khuôn mặt.


Tôi tự hỏi chính mình tại sao Harry lại làm nhiều như thế vì tôi nhỉ? Tôi biết vì sao nhưng mà sao đầu tôi có một mảng sương mù dày đặc che đi. Bỗng chốc tôi nhận ra đó là thương.




We all need someone to hold.


Tất cả chúng ta đều cần ai đó giữ lại.


Harry POV:


Em ăn uống rồi uống dược, ngoan ngoãn để tôi chăm sóc rồi lên giường ngủ như bé ngoan, em đang trong trạng thái vô tri, bệnh của em nặng dần mà em lại chẳng hay biết, em quên rất nhiều ký ức đẹp đẽ, trí nhớ em sụt giảm nghiêm trọng, tất cả dường như biến mất thay thế vào là những cơn ác mộng khủng khiếp dày vò em, đồng thời chứng ảo giác cùng hoang tưởng xuất hiện mỗi phút, tôi không thể lơ là em dù là khi em ngủ.


"AAAAAAAAAAAAAAAAAAAA!!!!!!"


Tôi ngủ không sâu lắm nên khi nghe tiếng em hét liền ôm lấy em, cố lay em tỉnh lại, nhìn em gào thét trong bất lực, nhìn em cố tình dừng đi cơn thở của mình, nước mắt tôi rưng rưng nhưng chỉ có thể vô dụng ôm em vào lòng.


"Harry!" Em bừng tỉnh gọi tên tôi như thể đây là điều cứu vớt lấy em.


"Tỉnh lại nào Draco, tất cả chỉ còn là giấc mộng thôi, anh đây mà, anh vẫn còn đây thương em."


Tôi nhìn em đong đầy tình yêu, dịu dàng im lặng nở một nụ cười quái gỡ, tôi mong điều này khiến em tin rằng mọi việc sẽ tốt đẹp lên, bỗng dưng nhớ tới hơn nửa tháng nữa là tới sinh nhật của em, và hai tháng nữa là sinh nhật mình. Tôi hy vọng những món quà sẽ làm em vui vẻ nên đã gợi lại vài câu chuyện nhỏ.


"Cái phù hiệu Harry thối hoắc em tặng anh vào ngày sinh nhật của anh em còn nhớ chứ? Anh vẫn luôn giữ nó tới bây giờ."


Thấy em không nói gì nhưng tôi biết em đang nhận ra điều gì đó nên hỏi thêm:"Em có muốn món quà nào đó vào sinh nhật sắp tới không?"


Thay vì tự chuẩn bị như nhiều năm trước, lần này tôi hỏi ý em về món quà em mong muốn.


"Mày sẽ đáp ứng tất cả mọi điều tao muốn sao?" Em ngơ ngác hỏi lại.


"Đúng vậy, mọi điều em muốn trong ngày sinh nhật em yêu ạ." Tôi mỉm cười vì được em đáp lại, nhìn vào mắt em thật sâu, thấy sự khó hiểu lẫn bối rối xen lẫn, tôi không biết em đang suy nghĩ gì nhưng tôi mong rằng mọi việc sẽ diễn ra tốt đẹp.


Draco POV:


You've drunk it down and you've spat it out.


Em đã uống nó xuống và cũng đã nôn ra.




Sau đêm kinh khủng đó mọi việc quay trở lại như ban đầu, Harry vẫn im lặng tỏa sự ấm áp bao bọc lấy tôi, tôi biết hắn thương tôi, bằng một cách nào đó tôi nhớ ra thôi, lần này hắn dẫn tôi đi dạo phố, nhìn hắn vui sướng mặc đủ áo ấm cho tôi, rồi hắn nắm chặt tay tôi kéo đi. Chúng tôi cứ đi bên cạnh nhau trên con phố không đông đúc, không náo nhiệt, chỉ có mây trời ảm đạm với những hàng cây lá vàng đang rụng vì sắp tới mùa thu. Tiết trời se se lạnh làm tôi muốn uống gì đó.


Tâm trí tôi bật ra một loại thức uống tôi yêu thích, phải chăng tôi quên lãng nó từ lâu?


"Em lạnh không?" Hắn hỏi nhưng tôi lắc đầu.


Cả hai cùng đi cũng được một khoảng xa, chẳng biết là bao lâu chỉ biết rằng mặt trời đang lặn dần.


"Hôm nay chúng ta đi ăn ở ngoài dưới ánh nến lãng mạn nào."


Tôi biết hắn đang có tâm trạng tốt, mà tôi cũng không phản đối đâu vì đây là lần đầu tiên tôi có một cuộc hẹn đích thực đó. Harry yêu cầu một bàn dành cho hai người, rồi chúng tôi theo chân người phục vụ ngồi ở một chỗ khá riêng tư.


"Cho tôi một phần salad cá ngừ, một phần cá hồi bơ tỏi, một phần thịt bò xốt vang, và hai phần súp gà."


"Vậy xin hỏi ngài muốn dùng rượu vang hay trà?"


"Trà táo." Tôi lên tiếng khi im lặng nãy giờ.


"Vậy thì hai trà táo." Harry gấp thực đơn, cười khúc khích khi nhìn tôi, tâm trạng hắn bây giờ chắc là hứng khởi lắm đây.


Khi các món được dọn lên tôi và hắn như người câm mà ăn, tuy tôi hơi khốn nạn nhưng mà mấy việc như cắt thịt bò hay gấp salad tôi đều tự làm được không cần hắn động tay đâu. Thề với Merlin là nhà hàng này được phết, đồ ăn ngon tuyệt vời, súp gà thơm kem béo ngậy, cá hồi thơm lừng, chỉ còn mỗi món trà táo là chưa đưa lên thôi vì nó là món cuối cùng cho tráng miệng.


Tách trà nóng hôi hổi được đem lên, hương táo thoang thoảng gợi cho tôi vài ký ức xưa cũ bị giấu đi nơi nào đó, cầm tách trà trên tay mà lòng tôi háo hức, nhấp lấy một ngụm trà tôi phun hết tất cả, vị của nó chẳng giống như sự mong chờ mơ hồ tôi mong đợi.


"Từ từ nào." Harry lấy khăn lau đi những chỗ tôi ướt.


Hình ảnh về năm nhất tại đại sảnh đường trường Hogwarts ùa về, tôi đã từng kiêu ngạo, từng cười một cách vô tư, bước đi thong dong tự do như không có điều gì cản bước, Blaise đẩy nhẹ vai tôi cười xòa, Pansy nghiêm túc cằn nhằn đi trước, sau tôi là hai đứa béo cục mịch bước theo.




And nothing tastes like the things you had.


Không gì có vị giống thứ em từng thử cả.




Chồng chéo lên ký ức ấy là Vincent và Gregory chết trong biển lửa trước mặt tôi, Blaise chỉ còn là cái xác lạnh băng cứng ngắc nằm trên sàn chỉ một bùa trí mạng, Pansy hóa điên nhảy từ tầng cao St.mungo xuống, ba với mẹ cũng biến mất.


Tôi làm đổ hết cả ly trà, bản thân không kiềm chế được run rẩy, ánh mắt nhìn xung quanh vụt bỏ chạy. Bỏ ngoài tai tiếng Harry gọi to tên tôi.


Harry POV:


Mọi thứ dường như tốt đẹp cho đến khi em uống tách trà táo đó, tôi nhanh chóng gọi người phục vụ thanh toán nhanh rồi đuổi theo. May mắn sao tôi đuổi kịp em, thấy em mất bình tĩnh mà vấp ngã tôi ôm em đứng lên may mà em chẳng sao cả.


"Vincent và Gregory!!!" Mắt em ướt nhòe gọi tên hai người bạn cũ.


"Cả Blaise với Pansy nữa...Không!! Không mà..." Em òa khóc giữa đêm chiều vắng vẻ.


"Không khóc nữa, nín nào Draco, đừng quá đau đớn, cứ òa khóc đi em, đừng cố chịu đựng."


"Anh ở đây."


So turn it off, why don't you let them go?


Thế thôi, sao em không để chúng đi qua?




Em nghẹn ngào từng tiếng, gào khóc như một đứa trẻ để phát tiết hết những nỗi đau tận cõi lòng, tôi cứ ôm em như thế đứng tại đó, lắng nghe tiếng em khóc, cảm nhận nỗi đau cùng em, hai ta đã mất mát quá nhiều rồi, tôi hiểu điều đó mà nhưng nỗi đau ấy gặm nhấm tôi và dày vò em.


Tôi biết mình vẫn chống đỡ được vì có em, còn em đang kiệt sức mỗi ngày vì sự ám ảnh dày vò khi tinh thần yếu ớt mỏng manh tột độ. Nhưng niềm tin tôi cùng em sẽ vượt qua thôi bởi vì có tôi ở đây bên em cùng em vượt qua, cùng em tiến bước.


"Harry...có phải mày nói rằng sẽ đáp ứng mọi điều tao muốn khi sinh nhật đến không?" Em thút thít ngừng khóc, lắp bắp lặp lại câu hỏi của mình, không quá rõ ràng nhưng tôi hiểu.


"Tất nhiên rồi." Vì muốn em vui, vì muốn tinh thần em tốt lên nên tôi chấp nhận mọi điều kiện.


Và chúng tôi về nhà ngay cả khi cơn nấc của em vẫn còn tiếp tục.


Draco POV:


We all need someone to stay.


Chúng ta đều cần ai đó để ở lại mà.




Tách trà táo đó làm tôi nhớ tới lúc mình mới nhập học Hogwarts, tôi nhớ mình mỉm cười kiêu hãnh ra sao, nhớ mình hạnh phúc khi có bè bạn, nhớ mình đã tự tin sải bước trong khuôn viên trường, ung dung uống tách trà táo tại đại sảnh đường cùng bè lũ.


Và ký ức đen tối ấy chồng chéo lên, nhớ đến những tiếng thét gào đau đớn của Vincent và Gregory, Blaise thì chỉ còn là cái xác lạnh lẽo cứng đờ nằm trên sàn, Pansy hóa điên nhảy từ tầng cao St.mungo xuống, còn ba mẹ biến mất.


Trái tim tôi như bị ai đó bóp nghẹn lại, òa khóc ức nở bởi sự đau đớn dồn dập ấy đang dìm chết tôi, ký ức ấy quá nặng nề để có thể tiếp thu.


"Vincent và Gregory!!!" Tôi run rẩy gọi tên khi mắt nhòe nước.


"Cả Blaise với Pansy nữa...Không!! Không mà..." Òa khóc nức nở khi chính mình phải thấy những cảnh ấy.


Nó đã quay trở lại.


***


Sau đêm tối hôm ấy tôi thấy tất cả bọn họ đang đứng cùng ba mẹ mình trước mặt tôi, Pansy mỉm cười vẫy chào, Blaise đứng đó thờ ơ như khi cậu ấy còn sống, Vincent và Gregory như cũ đứng sau không phản ứng gì.


"Draco, tớ nhớ cậu lắm." Tôi nhìn Pansy bày tỏ nỗi nhớ thương, tôi cũng nhớ cậu lắm Pansy ơi.


"Cậu còn nhớ những buổi tiệc trà của chúng ta tại dịnh thự Malfoy không?" Tôi quay sang Blaise đang nhắc lại điều mà tôi chẳng nhớ nổi.


"Chúng ta đã rất vui và hạnh phúc." Và mẹ tôi lên tiếng.


Chúng ta?


Hạnh phúc?


Vui vẻ?


Điều này làm tôi phát điên, tôi đập vỡ mọi thứ trong nhà, không chịu đựng được mà hét, mảnh vỡ ly tách găm vào tay tôi mà tôi không biết đau vẫn cứ tiếp tục. Harry thấy tôi phát rồ thì cản lại, dùng phép thuật chữa lành tay tôi.


"Im đi Blaise!!! Tất cả im đi!!" Tôi gào thét át đi tất cả lời nói của họ


"Bình tĩnh, hít vào thở ra. Đúng rồi lặp lại lần nữa." Hắn xoa nhẹ lồng ngực tôi, ngồi kế ôm lấy tôi và nắm tay tôi.


Hạnh phúc ngay trước mắt này cũng là ảo giác tôi viễn tưởng ra phải không? Tưởng tượng ra một Harry chăm sóc tôi, thương tôi, dịu dàng chịu đựng những cơn nổi giận kỳ quặc liên miên qua ngày. Mỗi ngày là một nhiều hơn nên chẳng ai chịu đựng nổi cả và tôi đã tạo nên tất cả.


"Đến lúc tỉnh giấc rồi Draco, bọn tớ luôn đợi cậu." Blaise ngồi trên bệ ban công ngửa người ra trông rất tự tại.


Tôi lắc đầu mình thì chẳng còn một ai cả. Yên lặng uống dược đắng nghét tôi nằm lên giường ngủ lúc nào không rõ cùng vô vàn suy nghĩ rối bời.


Harry POV:


Hear you, falling and lonely, cry out.


Nghe thấy em, sụp đổ và cô đơn, òa khóc.




Draco đập tan tất cả mọi thứ mình thấy, em mất kiểm soát, nhìn em thở hồng hộc từng cơn như đang nghẹn, sau đó em ngã người ra ghế sô pha bình tĩnh lại chính mình.


"Im đi Blaise!!! Tất cả im đi!!" Em quay sang nhìn góc phòng trống rỗng quát mắng tên người bạn cũ.


Ảo giác của em xuất hiện, ngoài việc để em phát tiết cơn tức giận chính mình thì tôi không tham gia vào, tôi sợ mình làm cảm xúc của em tồi tệ hơn.


"Draco, em có muốn vài bữa nữa mình đi đâu không? Dù sao anh cũng muốn tặng em món quà sinh nhật." Tôi ngồi kế em, nắm tay để cơn giận em tan biến


Nhìn em lắc đầu rồi ngoan ngoãn uống hết dược đắng nghét mà mình ghét rồi êm ái lên giường ngủ. Tôi quay sang bản thiết kế đã làm xong rồi gửi cho tiệm kim hoàn có tiếng ở Muggle, đây chỉ là mặt dây chuyền tôi vẽ, một nửa mặt là của Draco, một nửa là của tôi.


Mặt dây chuyền hình cánh thiên thần nối dài là một giọt lệ, cánh thiên thần sẽ là của em, còn giọt lệ là của tôi, lúc đầu tôi cho rằng nó sẽ không có ý nghĩa nào ngoài việc tôi mong mỏi em sẽ hạnh phúc, luôn mỉm cười tự do như các thiên thần bay lượn còn mọi nỗi đau ấy để tôi gánh lấy cho em.


Nghĩ đến vẻ mặt của em sẽ thế nào khi nhận được món quà này tôi kiềm lòng không được mà thấy một mảnh hạnh phúc trước mắt.


***


– Ngày cứ trôi cho đến gần kề ngày sinh nhật của em.


Ngày mới lại đến, tôi thấy em vẫn chưa tỉnh liền như mọi lần mà chuẩn bị bữa sáng, quyết định hôm nay phải đến tiệm kim hoàn kia để xem mặt dây chuyền mới được, tối qua tôi đã yêu cầu họ làm gấp rồi bởi vì ngày mai là sinh nhật của em.


Tôi hát vu vơ một giai điệu vui tươi chẳng nhớ nổi, bữa sáng trên bàng thịnh soạn, ánh nắng ấm áp tràn khắp căn nhà, tôi đứng ở cửa sổ nhìn ra khung cảnh đẹp yên bình và thấy những cọng cỏ xanh lung lay bởi cơn gió. Khi tôi quay lại thì thấy em đứng đấy được nắng vàng bao bọc, đẹp đến mức cảm tưởng ra em mọc cánh bay đi. Lắc đầu với những suy nghĩ kì quặc dưng tôi thấy ngày này rất đặc biệt, em thì yên tĩnh hơn.


"Lát nữa anh phải ra ngoài, em có muốn đi cùng anh không?" Tôi hỏi và em gật đầu.


Xỏ giày cho em, mặc áo ấm cho em, nắm tay em đi xuống con phố quen thuộc. Đi tới cửa hàng kim hoàn bỗng dưng em lên tiếng.


"Tao chẳng muốn nói lại vấn đề này."


"Hả? Em muốn nói lại vấn đề gì?" Tôi không hiểu lắm hỏi lại.


"Không có gì." Em đáp rồi im lặng.


Draco POV:


"Ngày mai là sinh nhật cậu Draco ạ." Pansy bay lững lờ xung quanh tôi thì thầm.


"Cậu còn nhớ khi tất cả gia tộc tham gia tiệc sinh nhật của cậu chứ?"Tôi thấy Blaise xuất hiện trước mắt tôi sau đó cậu tan biến.


"Con từng nói muốn được một chú rồng." Ba tôi chen lời vào.


"Thế cậu sẽ định làm gì vào sinh nhật này? Đừng mãi bên ảo giác hoài Draco ạ..." Blaise tỏ lời khuyên nhủ.


"Tao chẳng muốn nói lại vấn đề này."


Tôi nhẹ nhàng buông một câu, và chẳng còn ai xung quanh tôi cả. Harry nhìn tôi không hiểu lời tôi nói lắm liền hỏi tôi muốn nói vấn đề gì.


"Không có gì." Tôi đáp cho qua chuyện.


Họ cứ quấy rầy tôi cho đến khi bước vào cửa tiệm trang sức này, nhìn hắn ta nói gì đó và cô lễ tân đem ra một hộp trang sức, hắn cười tươi thanh toán và nắm tay tôi về nhà.


Tôi nhìn hắn hạnh phúc cười tủm tỉm cả ngày, tôi không biết điều gì làm hắn vui vẻ, tôi chỉ biết rằng mình càng ngày càng mệt mỏi khi người thân quen đến thúc giục tôi về với họ. Nhưng mà sự chân thật bên cạnh Harry làm tôi không muốn rời xa.


Như họ nói đây chính là ảo giác, chính là giấc mơ mà tôi cứ chìm đắm không tỉnh và tôi không nỡ đành lòng phá tan sự ấm áp ảo vọng nhưng chân thật này. Mà tôi rất tò mò trong cái hộp đó là cái gì, nhẫn hay dây chuyền, có thể là bông tai.


Thấy tôi cứ nhìn chằm chằm cái hộp Harry nói tôi biết đó là quà sinh nhật của tôi, hắn không cho tôi xem trước món quà vì sợ như thế sẽ không ý nghĩa, nghe vậy tôi phì cười.


"Đã lâu rồi em không cười..." Hắn ngập ngừng, rồi chạy biến vào bếp.


Chỉ còn cái hộp ở trên bàn, tôi không nghe lời tự tiện mở ra, đó là hai sợi dây chuyền có khắc tên tôi với hắn ghép lại. Cánh thiên thần rơi rũ làm tôi nhớ ra một điều gì đó, nước mắt rơi...Tôi thấy chính mình trong gương cùng khuôn mặt sợ hãi đau đớn, nhìn chính mình run rẩy không có sự lựa chọn, tôi biết mình không làm được, không thể khi mà gánh nặng mạng sống từng người nằm trên vai tôi.


Tôi là kẻ yếu đuối dưới lớp bọc mạnh mẽ sứt sẹo dần dần tan nát, tôi muốn chạy trốn thế nhưng mọi thứ mỏng manh như giọt nước mắt vậy, tan vỡ một cách chóng vánh, nhạt nhòa nhẹ tênh. Giá mà tôi có thể như sợi lông vũ ấy nhẹ nhàng rơi nhẹ nhàng kết thúc.


"Draco, em sao vậy." Hắn hấp tấp đến bên tôi, lau đi nước mắt trên mặt.


"Đau đớn như vậy mà cậu vẫn chịu đựng được hay sao?" Blaise xuất hiện châm chọc tôi, có vẻ cậu ta biết rất rõ tôi vừa nhớ lại điều gì.


"Tao ra ban công hít thở một chút. Đừng theo tao." Tôi nắm chặt sợi dây chuyền chạy trốn ra một nơi để hít thở.


"Bọn tớ đã tổ chức tiệc sinh nhật cho cậu, chỉ đợi cậu thôi." Lần này là Pansy, cô nàng đứng treo leo giữa ban công.


Tôi sợ cô ngã trèo lên để đỡ lấy cô bạn.


"Draco em mau xuống ngay!!!!" Tiếng Harry hét, ánh mắt hắn lo lắng, tôi nhìn lại hắn bởi hắn đáng hành động kỳ quặc.


Thấy hắn bước đến gần cơ thể tôi tự dưng lui ra, khiến hắn không dám đến gần nữa.


"Em hãy bình tĩnh lại nào, đừng hành động dại dột."


Tôi nghe lời ngồi xuống, vì chỉ cần tôi ngửa người ra là sẽ rơi xuống. Nhìn Pansy ngồi bên trái, Blaise bên phải, ba và mẹ đứng bên tôi, trước đó là Vincent với Gregory đứng chắn bảo vệ.


"Tao không hiểu sao mày phải hy sinh nhiều đến thế vì tao." Tôi phờ phạc hỏi một điều từ lâu.


"Vì anh yêu em, khi anh chẳng còn ai cả anh chỉ còn em."


"Ảo giác này thật đến mức tao không chịu nổi nữa." Tôi nói lan man mê sảng như người không còn ý thức.


"Đây là thực, anh là thực, em cũng vậy Draco à, chẳng có ảo giác nào đâu."


"Thế nhưng gia đình và bạn bè tôi..."


Tôi nhìn xuống sợi dây chuyền, nắm chặt nó để cảm nhận sự chân thật từ nó, sợi lông vũ ấy như một sự đả kích cuối cùng dành cho tôi vậy. Giống như nó đang nói tôi bỏ rơi gia đình mình, tôi tự tay kết thúc tất cả và khiến họ chờ đợi. Tôi nhớ tới mặt yếu đuối đau khổ của bản thân, tôi quên đi từng ký ức của mọi người, để họ theo tôi mong mỏi tôi quay về.


Giày vò đến mức tôi cần phải giải thoát chính mình.


"KHÔNG!!!!!!!!!!!"


Tôi ngã người nhìn thấy bầu trời trong xanh, nhìn Pansy ngã cùng bên cạnh mỉm cười cùng cô, nhìn Blaise cũng cười lại với mình, và đau đớn ập tới, chút ý thức còn lại chính là tôi đã được tự do.


Tự do không bị giày vò bởi ký ức.


Tự do không phải hoang mang đâu là thật là ảo.


Tự do không làm gánh nặng cho Harry nữa.


Đồng thời giải thoát cho chính mình để quay về với gia đình đang chờ đợi cùng bữa tiệc sinh nhật đầm ấm như trước kia.


Harry POV:


Khi em nhìn sợi dây chuyền có biểu hiện lạ tôi đã cảnh giác, thấy em muốn ra ban công một mình nên được một lát tôi liền chạy ra để xem em thế nào.


"Draco em mau xuống ngay!!!!"Tôi hét, đau thương ngập tràn cõi lòng, sợ hãi dấy lên khi nghĩ chỉ cần em ngã xuống em sẽ tan biến.


Mỗi một bước tôi tiến lên em lại lùi một chút, nên tôi chẳng dám hành động thiếu suy nghĩ, tôi nghĩ tới đũa phép nhưng chẳng dám ngu ngốc triệu hồi đũa.


"Em hãy bình tĩnh lại nào, đừng hành động dại dột."Tôi cố gắng dỗ dành em nhìn em nghe lời ngồi xuống.


"Tao không hiểu sao mày phải hy sinh nhiều đến thế vì tao."Em mịt mờ vô ý hỏi một điều.


"Vì anh yêu em, khi anh chẳng còn ai cả anh chỉ còn em." Tôi thừa nhận điều này bởi vì tôi chẳng còn ai bên cạnh cả, vì em mà tôi từ bỏ bạn bè, người yêu quý lẫn thân thuộc thì đã ra đi trong cuộc chiến, nên tôi còn em để chống đỡ dù cho mọi thứ có đau đớn ra sao.


"Ảo giác này thật đến mức tao không chịu nổi nữa."Em nói vô thức.


"Đây là thực, anh là thực, em cũng vậy Draco à, chẳng có ảo giác nào đâu."Tôi gấp gáp nhưng chẳng làm gì được.


"Thế nhưng gia đình và bạn bè tôi..."


"KHÔNG!!!!!!!!!!!"


Tôi chẳng còn hy vọng nào, chạy nhanh tới để giữ em nhưng nhìn em rơi vụt khỏi tay với nụ cười hạnh phúc ấy tôi biết mình không thể cứu lấy em. Yêu em nên chấp nhận hạnh phúc mong manh ngắn ngủi, yêu em chấp nhận từ bỏ bạn bè, vì yêu em nên tôi làm tất cả chẳng oán than, thế nhưng em vẫn rời khỏi tôi.


Em đã chết rồi, chết tận tâm hồn mà tôi vẫn cố chấp vớt vát lại mảnh hồn tan vỡ ấy mà chấp vá, sống cùng em và tự tạo một sự ấm áp mong manh chỉ một vết nứt là vỡ.


Nhưng sự dày vò có em là hạnh phúc ngọt ngào...vậy dày vò không có em chính là địa ngục rồi.Nếu em đã muốn đi thì xin đừng bỏ tôi ở lại nơi đày đọa này.


Ôm em vào lòng, hôn lấy đôi môi lạnh ngắc ấy tôi hạnh phúc thì thầm – Avada Kedavra


End





Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét