Translate

Chủ Nhật, 15 tháng 1, 2023

[Neuvillette x Navia Fanfic Trans 21+ THÔ TỤC] Phần 1: All Kinds Of Things In Your Heart

Title: All Kinds Of  Things In Your Heart

Author: Maleficar

Trans + Beta: Hà Lãng Tử Si Tình

Pairing: Neuvillete x Navia, NeuNavia

Disclaimer: Các nhân vật thuộc về Mihoyo, họ không thuộc về tôi.

Rating: R21

Warning: Bản dịch có thể không sát nghĩa từng chữ, chỉ giữ đúng ý câu chuyện, mọi người có thể góp ý, và bản dịch đã xin phép tác giả, vui lòng không mang đi nơi khác. Tôi sẽ xoá bản dịch nếu có bất kỳ sự không tôn trọng với tác giả, và người dịch.

THÔ TỤC, THÔ TỤC, THÔ TỤC!!!!!!!! Cân nhắc!!!! Chuyện quan trọng phải nhắc ba lần, vì tôi đói OTP  lắm rồi, ăn đủ hàng trong sáng rồi T_T!









THÔ TỤC, THÔ TỤC, THÔ TỤC!!!!!!!! Cân nhắc!!!! Chuyện quan trọng phải nhắc ba lần, vì tôi đói OTP  lắm rồi, ăn đủ hàng trong sáng rồi T_T!

P/s: Do một chap quá dài nên tui tách ra làm hai phần T_T

Link AO3: click vào đây

Sumary: Cô tự hỏi làm thế nào mà cô có thể thăm dò bằng cách quỳ bò dưới vẻ ngoài đứng đắn đó và quyến rũ anh.

Navia dạy Neuvillette về ham muốn của con người.


"Đó chỉ trò đùa thôi ngài Neuvillette."  Navia nói, lau nước mắt. 

"Anh phải cười chứ."

Neuvillette nhìn cô từ phía bên kia bàn làm việc, vẻ cau mày thoáng qua trên khuôn mặt. Anh không thích thể hiện cảm xúc và cô ấy đã biết điều đó từ lâu rồi, nhưng qua những cuộc gặp gỡ của họ, cô đang học cách hiểu anh. Lông mày anh hơi co lại, một cái nhấp nháy nơi khóe môi, cách mắt anh sáng lên hay tối đi. Anh luôn cẩn thận kiềm chế cảm xúc của mình, và càng ngày cô muốn biết tại sao.

"Đây cũng là một cách thể hiện cảm xúc của con người." Neuvillette trầm ngâm: - "Tiếng cười."

"Anh nói nó như thể đó là một khái niệm xa lạ đối với anh vậy."

Chính là nó! Cô bắt gặp tia chớp trong mắt anh. Một chút không chắc chắn và một sự bất an. Ai mà ngờ được chánh án xứ Fontaine lại có thể cảm thấy bất an về mọi thứ. Nhưng anh ấy lại cảm thấy không an toàn về cảm xúc và khả năng thể hiện chúng của mình. Đó là lý do tại sao Navia lại ngồi trong văn phòng và uống trà chiều với Neuvillette.

Ngay sau cuộc gặp gỡ của họ ở mộ cha cô, anh đã gửi cho cô một lá thư đơn giản.


Cô Navia—

Em buộc tội tôi thờ ơ, lạnh lùng. Tôi sẽ mời em đến văn phòng của tôi vào ngày đầu tuần để uống trà chiều, khi đó em có thể dạy tôi những sắc thái biểu hiện của con người.

—Neuvillette, Chánh án, Iudex xứ Fontaine

Và thế là bây giờ cô ngồi đây, cố gắng giải thích sự hài hước cho anh. Mọi chuyện không suôn sẻ mấy, có vẻ như chánh án thiếu một số hiểu biết cơ bản về ý nghĩa của con người. Mọi câu chuyện cười cô kể đều lướt qua đầu anh, khiến cô cười khúc khích trên ghế trong khi anh nhìn cô bằng ánh mắt xám xịt mãnh liệt.

Hoàn toàn vô cảm.

Cô tự hỏi làm thế nào mà cô có thể thăm dò bằng cách quỳ bò dưới vẻ ngoài đứng đắn đó và quyến rũ anh, cô chỉ có thể can đảm, táo bạo hơn so với trước đây. Nhưng cô lại muốn chọc tức anh, và để lại ấn tượng của mình trong lòng anh.

Một cơn rùng mình chạy dọc sống lưng cô.

Trong chốc lát, cô thỏa mãn với những ảo tưởng của mình. Cô tưởng tượng mình đứng dậy khỏi ghế và đi vòng quanh bàn của anh, nhảy lên ngay trước mặt ngài chánh án, cô đặt chân lên tay ghế và để anh ấy chơi đùa với cơ thể cô. Sẽ là nói dối nếu nói rằng gần đây cô không mơ tưởng về Neuvillette.

Khi cô chào anh, cô mường tượng bàn tay đeo găng của anh lướt xuống cánh tay cô để chào rồi vòng ra eo để kéo cô lại gần. Khi cô chúc anh một buổi tối vui vẻ, cô tưởng tượng đôi môi anh thì thầm trên môi cô, một cái vuốt ve nhẹ nhàng, gần như ngập ngừng. Anh hiểu rất ít về cảm xúc - vậy anh có hiểu được ham muốn không? Chắc chắn không, và không biết anh ấy có muốn học không?

Chỉ những ý nghĩ đó thôi cũng khiến cả cơ thể cô nóng bừng.

"Em đang đỏ mặt." Neuvillette nhận xét.

Navia thở hổn hển và ấn ngón tay lên má, thông qua chiếc găng tay, cô cảm nhận được sức nóng của làn da đang đỏ bừng. Xấu hổ trộn lẫn với ham muốn, và mặt cô đỏ hơn nữa.

"Em không khỏe à?" Neuvillette hỏi.

"K-không. Em ổn mà." Cô cố gắng tỏ ra như bình thường giữa sự ngột ngạt và căng thẳng.

"Vậy hãy nói cho tôi biết, em đã nghĩ gì mà khiến mặt em có màu sắc thú vị như vậy?" Neuvillette hỏi, nâng tách trà lên môi như thể anh đang hỏi cô về thời tiết, thay vì tìm hiểu ham muốn đang chảy trong cô.

Navia hắng giọng. "Chúng ta đã nói về sự hài hước."

"Đúng."

"Cũng như nỗi buồn, sự bối rối và niềm vui."

"Đồng ý." Anh nhìn cô từ phía sau vành tách trà của mình:-"Phản ứng đó có phải là một trong số cảm xúc đó không?"

Cô ấy lắc đầu khi hắng giọng lần nữa, vứt bỏ sự thận trọng và nắm bắt sự táo bạo của mình. "Nhưng chúng ta vẫn chưa nói về ham muốn."

"Sự ham muốn." Anh lặp lại từ đó trên lưỡi mình, và Navia tự hỏi cái lưỡi đó sẽ có cảm giác như thế nào khi đẩy vào môi cô, quấn lấy lưỡi cô, trườn sâu vào miệng cô khi anh kéo cô vào lòng mình và cong người ôm lấy cô. Nếu anh làm vậy, nếu anh kéo cô ngồi lên đùi mình, liệu cô có cảm nhận được anh đang cương không?

Hơi nóng lan xuống cổ, một cảm giác đỏ bừng lan khắp ngực Navia.

Anh để ý. Ánh mắt Neuvillette lướt từ má đến cổ. Lướt qua xương quai xanh của cô ấy. Ánh mắt  dọc ngực Navia. Cô cảm thấy đôi mắt anh giống như một vật nặng đè lên da mình.

Không có dấu hiệu suy nghĩ nào xuất hiện trên khuôn mặt anh, không có sự cảm xúc nào nói lên thông qua đôi mắt lạnh lùng, xa xăm đó. Tuy nhiên, cô biết nhiều về anh hơn thế, bề ngoài lạnh lùng nhưng bên trong lại chu đáo,  tâm trí anh thì quay cuồng đằng sau ánh mắt nhắm nghiền đó.

"Em muốn tôi học điều gì về ham muốn?" Cuối cùng anh hỏi, đặt chiếc cốc sang một bên và đan những ngón tay dài vào nhau. Anh đặt chúng lên cằm, nhìn cô chăm chú đến mức cô cảm thấy mình sắp bốc cháy.

Hơi nóng cuộn xoáy bên trong dồn vào giữa hai chân cô. Navia dường như không suy nghĩ được gì nữa, cô cố tự mình vượt qua làn sóng ham muốn đang dâng cao. Thật điên rồ làm sao khi cô lại nói vấn đề này với chánh án Fontaine, nhưng khi đứng dậy khỏi ghế cô ấy biết mình sắp làm điều đó.

Giống như những gì Navia đã tưởng tượng, cô đi vòng quanh bàn anh. Những ngón tay trái lướt dọc theo thớ gỗ bàn làm việc của anh, một sự vuốt ve nhẹ nhàng. Anh theo dõi ngón tay của cô. Đưa mắt nhìn cô. Không có gì trong ánh mắt của anh nói lên cảm xúc anh đang cảm nhận.

Cô muốn lột bỏ sự thờ ơ của anh, và khám phá những cảm xúc hỗn loạn chắc chắn đang bùng cháy trong anh. Bối rối, hoặc nhiều hơn là sự thú vị, anh quan tâm đến mọi thứ cô dạy. Thậm chí cả ham muốn của riêng anh đang  dâng trào.

Được khích lệ bởi câu hỏi của anh—Em muốn anh học được điều gì về ham muốn- Anh hỏi, giọng anh trầm, ấm, ánh mắt anh chăm chú nhìn cô—Navia chạm nhẹ vào đầu gối anh. Neuvillette đẩy ghế ra sau, nhìn cô khi cô trượt giữa anh và bàn làm việc của anh. Khi cô nhảy lên đó, cẩn thận để không làm xáo trộn đống giấy tờ mà anh đã đặt sang một bên khi cô bước vào.

Navia ra hiệu cho anh lại gần, và anh kéo ghế lại. Cô bị nhốt giữa anh và bàn làm việc, hơi thở của cô trở nên dồn dập hơn, gay gắt hơn. Đưa tay lên, cô giật chiếc mũ ra khỏi đầu và vứt nó lên bàn bên cạnh họ.

Đôi mắt anh dõi theo cô. "Hơi thở của em nặng nề quá, Navia." Anh nhận xét. "Em có chắc là mình ổn không? Chúng ta có nên dừng lại—"

Navia nghiêng người về phía trước và bạo dạn như gái làng chơi, ấn một ngón tay lên môi anh. Ấm áp, mềm mại và đầy đặn. Hơi thở của anh phả vào da cô, và Navia rùng mình. Cơn sởn gai ốc  chạy dọc cánh tay,  lan thẳng sống lưng Navia. Hơi nóng lan tỏa khắp người cô, ấm áp và ngọt ngào, tỏa ra từ nơi nhức nhối giữa hai chân cô.

"Em có thể đảm bảo với anh Neuvillette, rằng em cực kỳ ổn" Cô nói với anh. Cô xoay cổ tay, bàn tay đeo găng của cô vuốt ve má, nâng niu quai hàm anh.

"Đây... đây là kết quả của sự ham muốn."

Đôi mắt anh mở to vô cùng. Môi anh hé ra trong một hơi, lặng lẽ hiểu. "Em...muốn anh."

Navia không nên làm vậy. Cô nên biết rõ là không nên thèm muốn một người đàn ông có vẻ ngoài lạnh lùng, và xa cách như ngài chánh án Neuvillette. Anh nhốt cảm xúc của mình vào một chiếc hộp rồi khóa nó lại, không để một ai phát hiện, bị xiềng xích ở nơi không ai nhận ra dù chỉ là một chút về chúng. Neuvillette là loại đàn ông nguy hiểm, loại đàn ông mà phụ nữ đánh mất chính mình vì tin rằng họ sẽ là người mở được chiếc hộp khóa đó. Anh là một mồi nhử, một cái bẫy, một lời hứa hão huyền không thể thực hiện được.

Nhưng cô ấy không cần phải mở hộp khóa cảm xúc của anh. Cô đã học cách hiểu được những thay đổi nhỏ trong nét mặt của anh.

Khuôn mặt anh hơi hướng vào tay cô. Hơi thở anh như nghẹn lại trong giây lát khi ngón tay cái của cô đặt lên môi anh.

Navia nói: "Khao khát rất dễ học. Có lẽ chúng ta nên bắt đầu từ đây." Mắt cô dán chặt vào miệng anh. Cô liếm môi của chính mình.

"Cảm giác ấy là thế nào?"

"Ấm áp." Navia thì thầm, ngước mắt nhìn anh. Chỉ có một chút ấm áp mờ nhạt trong mắt anh, một sự ấm áp tinh tế đối với màu xám lạnh lẽo trong ánh mắt ấy.

"Một hơi ấm lan tỏa xuyên qua anh như làn sóng ngọt ngào nhất. Giống như những vùng nước nông trong ngày nắng nóng, vỗ vào mắt cá chân của người." Ngón tay cái của cô lướt qua môi dưới của Neuvillette, và một cơn rùng mình chạy khắp người Navia.

Archons hỡi, cô đang chạm vào ngài chánh án Neuvillette như một người tình vậy. Navia đang chạm vào anh. Cô đặt tay lên má anh và ngón tay cái đặt trên môi anh và—và mắt anh nhắm nghiền như thể anh cần nhắm chúng lại để cảm nhận cô rõ hơn nữa.

"Ấm áp." Anh nói. "Đúng. Tôi... cảm nhận được sự ấm áp đó." Một tay Neuvillette nắm cổ tay Navia, và anh càng hướng khuôn mặt mình vào sự đụng chạm của Navia nhiều hơn. Với đôi mắt vẫn nhắm nghiền, anh cọ môi mình vào lòng bàn tay đeo găng của cô.

Hơi nóng tỏa khắp người Navia. Bất cứ sự do dự cô cảm thấy đều tan biến, và Navia đẩy bàn của Neuvillette ra để ngồi lên đùi anh. Đầu gối cô chen vào giữa đùi anh và tay ghế của anh, ép cả hai vào một không gian nhỏ.

Anh mở mắt, chúng ngập tràn sự ham muốn.

Và rồi Navia đưa môi mình đến với anh. Đôi mắt cô nhắm lại và  thở dài. Ngài chánh án Neuvillette là một người đàn ông cứng rắn, nhưng môi anh lại mềm mại và khi cô luồn môi mình  vào môi anh, anh từ từ đáp lại, đáp trả cô—và cô thoáng tự hỏi liệu anh đã từng làm điều này trước đây chưa.

Một ý nghĩ cuồng loạn chợt đến: Chánh án của Fontaine có thể là trai tân. Và ngay sau đó, một cảm giác hồi hộp ập tới rằng cô có thể là người đầu tiên dạy cho anh về ham muốn.

Tốt. Cô ấy phải làm điều này tốt hơn nữa . Phải làm cho anh ấy cảm thấy như đang bốc cháy, như đang chết đuối, như—không, không phải chết đuối. Cô không muốn áp đảo anh, không muốn anh bị cuốn theo làn sóng khoái cảm để rồi anh không thể giữ lại lý trí.

Cô muốn anh đắm đuối và thở hổn hển, muốn anh thở gấp trong miệng cô như thế này, với mỗi nụ hôn ngày càng nóng bỏng hơn, lâu hơn, khao khát hơn, nhưng cô không muốn tước đi sự tỉnh táo của anh. Và ngay cả khi Navia muốn điều đó thì cô không chắc bản thân mình làm được.

Neuvillette cảm thấy quen thuộc, anh luôn cảm thấy như vậy, như thể với bản thân anh thì thời gian chẳng có ý nghĩa gì,  bởi anh đã chẳng còn quan tâm đến. Không đời nào Navia có thể chinh phục anh được.

Tuy nhiên, Navia có thể. Môi anh giữ chặt môi cô khi cô lùi lại rồi cúi xuống để chiếm lấy môi anh lần nữa. Lưỡi cô lướt dọc theo môi dưới Neuvillette, và anh áp đảo đẩy cô xuống, trao lại cô một cú chạm ngắn trêu chọc bằng con cặc đang bán cương,

"Ham muốn." Cô thì thầm giữa môi anh:-"khiến anh cảm thấy như cháy bỏng."

Lưỡi cô lần theo môi dưới của anh.

Một tiếng rên nhẹ phát ra từ miệng anh. "Thật là một sự phân đôi thú vị một cách kỳ lạ." Anh thở ra: - "vừa như bị đốt cháy và chết đuối cùng một lúc."

"Mọi chuyện sẽ tuyệt hơn." Cô hứa với anh, chìm vào một nụ hôn dài và đê mê khác. Cánh tay cô quàng qua vai anh, và cô không ngừng di chuyển trong lòng anh cho đến khi hông họ có thể khớp với nhau.

Anh rên rỉ bên miệng cô, âm thanh vừa ngắn vừa ngạc nhiên, và tay anh dời lên hông Navia. Neuvillette giữ cô trong vòng tay cứng rắn, và cô bằng lòng để anh giữ cô khi cô thưởng thức đôi môi anh. Khi anh dần quen với sức nặng của cô, sự kìm kẹp của anh ngày càng nới lỏng cho đến khi anh khích lệ cô áp sát vào anh. Hông anh cong vào hông cô, và Neuvillette thở hổn hển trên miệng Navia khi lùi lại.

Chớp chớp mắt mở ra, cô nhìn anh. "Quá nhiều sao?" Cô ấy hỏi.

"Đó là..." Cổ họng anh nghẹn ngào. "Có một điều là quá nhiều nhưng vẫn chưa đủ. Tôi khó chịu."

"Ham muốn làm anh khó chịu." Navia thì thầm, hôn lên quai hàm, lên cổ Neuvillette.

Đầu anh tựa vào lưng ghế, anh rên rỉ khe khẽ. "Cháy bỏng, chết đuối, khó chịu." Neuvillette nói:- "Ngoài ham muốn ra em còn cảm nhận  được điều gì khác không?"

"Rất nhiều." Cô thừa nhận, giơ ngón tay lên cổ Neuvillette.  Chơi đùa với chiếc cài cà vạt của anh:- "Liệu tôi có thể?"

Một lần nữa, cổ họng anh lại hoạt động khi anh nuốt. Cô kiên nhẫn chờ đợi, chắc chắn anh sẽ không từ chối cô. Cô đang trao vừa đủ cảm giác và khoái cảm đến mức giờ đây anh chắc chắn đã bị cuốn vào nó, khao khát muốn biết nỗi bức bối bên trong mình sẽ dẫn đến đâu.

Archons hỡi, cô ấy muốn dẫn anh đến điểm cuối của sự cháy bỏng dễ chịu đó. Muốn cho anh thấy đỉnh cao ngọt ngào của ham muốn, đỉnh điểm của sự ngây ngất.

"Được." Cuối cùng anh nói.

Cô rút chiếc kẹp, đặt nó sang một bên, kéo cà vạt của anh ra để cô có thể tận hưởng làn da mềm trên cổ anh nhiều hơn. Và bên dưới cô, anh vừa mềm mại và cứng rắn, một sự ngọt ngào xen lẫn bức bối. Anh như một học giả, đắm mình say mê với nghiên cứu của mình, càng tìm hiểu thì càng hấp dẫn hơn cái trước.

Hông Navia bắt đầu cọ sát chậm rãi  vào anh, và hơi thở của Neuvillette dồn dập. Tay anh siết chặt hông cô, và Navia ngả người ra sau. Được khích lệ bởi ham muốn của anh, Navia cong lưng cho đến khi núm vú căng ra đường viền cổ váy. Sau đó, với một nụ cười tinh quái, cô ấy kéo vạt áo xuống.

Chưa có người đàn ông nào từng nhìn vào ngực cô với sự đói khát trần trụi, và ham muốn đột ngột hiện lên trên khuôn mặt Neuvillette. Anh di chuyển, một tay đặt giữa bả vai Navia khi anh uốn cong lưng cô và cúi xuống. Núm vú ẩm ướt và nóng hổi khi anh đưa nó vào miệng mút thật sâu.

Cô thở hổn hển, lùa những ngón tay vào tóc anh, cũng không thèm để ý đến nó. Họ sẽ làm tình trên ghế văn phòng hoặc bàn làm việc của Neuvillette  hoặc có thể cả hai, cô biết điều đó - sự đứng đắn là điều cuối cùng Navia nghĩ tới.

- còn tiếp -

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét