"Con không hề thấy hổ thẹn sao?!" Lão ôm tim, cơn giận làm cho sức khỏe lão tụt không phanh.
"Chúng con yêu nhau thật lòng." Draco không sợ hãi thẳng thắn thừa nhận, dù tâm lý không quá tin tưởng điều này, khi mà Cedric lảng tránh khi biết cậu có thai.
Gã ta viện lý do bận rộn, hứa sẽ đến gặp cha cậu, nhưng rồi cứ dây dưa mãi không đến, cho tới khi cha biết cậu mang thai.
"Của ai?!"
"....Cedric..."
Một quyển sách bay thẳng vào đầu cậu, Draco choáng váng ngã xuống, cậu lo lắng nhìn Lucius ôm tim thở dốc.
"Cha...." Draco vội vàng đến đỡ ông, mặc kệ cơn đau.
"Tránh xa ta ra." Lucius đẩy cậu.
Cú đẩy mạnh làm Draco ngã xuống nền, bụng đập mạnh trên đất, cậu quằn quại ôm bụng, cảm giác ướt nóng lan dọc hai chân. Trước khi ngất cậu đã kịp gọi Dobby.
***
"Mày đã bị sảy thai Malfoy ạ."
Tiếng Harry vang lên giữa phòng bệnh trắng toát, cậu nhìn anh thật lâu để tìm ra đó là lời nói dối, nhưng không đó là thật.
"Mày cần phải nghỉ ngơi." Anh nhìn cậu hoang mang, với chức trách là một lương y Harry không thể để bệnh nhân suy sụp thêm, dù cho anh không biết phải nói gì.
"Không....không...đó là kết tinh tình yêu của tao với...."
Harry đứng nhìn cậu ngồi xoay lưng vào góc tường nức nở nghẹn ngào, Draco đã bị cha mình đẩy ngã dẫn đến sảy thai, trước khi ngất cậu chỉ kịp gọi Dobby, may sao cậu đã được đem tới St. Mungo lúc tối muộn. Harry cực kỳ bất ngờ khi nhà Malfoy cùng lúc nhập viện hai người, anh nhìn giữa chân cậu đầy máu, trên đầu chảy máu không ít cũng đoán được đại khái chuyện gì đã xảy ra.
Malfoy mang thai là chuyện bất ngờ, nhưng càng khó tin hơn là cậu ta chửa hoang.
***
Ngày hôm sau khi Harry tiến vào phòng bệnh của Draco để kiểm tra tình hình, thì thấy Draco đang cãi nhau với Cedric, đàn anh một thời của cả hai khi còn ở trường Hogwarts. Việc cãi nhau xoay quanh về cái thai, anh không quá bất ngờ khi biết đứa trẻ đó là con của ai.
"Mẹ kiếp, lúc tôi cần anh nhất anh không cạnh tôi, và giờ đứa trẻ mất rồi, là con của anh...." Cậu gào thét vì là kẻ bị phụ tình, đôi mắt đỏ đậm do thiếu ngủ.
Cedric thờ ơ, gã chẳng có chút hối lỗi, hay thể hiện cảm xúc đau đớn nào khi nghe tin đứa trẻ đã mất.
"Anh không hề biết việc phù thủy có thể mang thai, lúc em nói cho anh biết việc đó thì anh đã rất sốc, và cần thời gian để tiếp nhận sự việc."
"Cút đi, anh cút ngay, tôi đã cho anh rất nhiều thời gian, cho tới khi cha tôi phát hiện tôi mang thai...anh không hề yêu tôi." Draco yếu ớt nói, nước mắt lăn dài trên má.
"Được thôi, dù sao thì anh cũng đã muốn chia tay em khi biết tin em mang thai, thật may đứa trẻ đã mất." Cedric tàn nhẫn buông một câu lạnh lùng, rồi rời đi chẳng chút vướng bận, như thể mọi việc đã được giải quyết theo ý gã muốn.
Tình cảm của gã ta như mây bay, tuy rằng gã có thích Draco vì sự hứng thú nhất thời thì gã đã thành công khiến cho Draco Malfoy trở thành kẻ bi lụy. Harry cố tình cúi đầu xem hồ sơ bệnh án khi Cedric đi ngang qua, anh đứng bên ngoài nhìn Draco đang tuyệt vọng, hồn như bay đi một nửa.
Thề rằng anh đã thấy sự nát tan của cậu ấy, thế thì sao chứ? Chẳng liên quan đến anh.
Nhưng dù nghĩ thế thì Harry vẫn bước vào, điều đầu tiên anh làm là thông báo cho cậu biết tình hình Lucius hiện giờ, cậu nhìn chằm chằm anh như thể biết trước chẳng có tin gì tốt lành.
"Rất chia buồn khi để cậu biết tình hình bệnh của cha cậu, ông đột quỵ do bệnh tim bộc phát vì không chịu được sự việc nên ông đã kiềm nén, nhưng may mắn thay ông vẫn còn sống sót, chỉ có điều cậu cần phải chăm sóc cho ông khi việc đi đứng của ông rất khó khăn."
Một khoảng lặng rất lâu, Harry vẫn đợi cậu đáp lại vì đối với Draco anh luôn có thời gian, dù cho anh bận kinh khủng. Anh nhìn cậu trong trạng thái suy sụp cực độ cố gắng ngồi dậy, và cậu nhìn anh.
"Chắc mày rất vui khi thấy tao thảm hại thế này, đúng không?" Draco không hiểu sao phải châm chọc bản thân như thế, như thể khi đã có quá nhiều chuyện tồi tệ xảy ra, cảm xúc bất lực cùng sự nghẹn ngào khác khiến cậu chết lặng, thì mong chờ ai đó đâm tiếp vào vết thương sẽ giúp cậu tỉnh táo đôi chút.
"Không, tôi là một lương y, và cậu không thảm hại." Harry đáp lại lạnh lùng.
Anh nhìn cả người Draco run rẩy, sau đó liền chạm vai Draco vỗ nhẹ đầy chân thành, miệng nói thì xa cách, thế nhưng hành động khiến Draco hiểu. Cậu vỡ òa, ôm lấy con người mình ghét thậm tệ.
Con tim Draco vỡ nát hoàn toàn, cậu khóc to tới mức những lương y khác, hộ tá, tất cả người khác đều cố gắng nhìn xem chuyện gì đang xảy ra bên trong. Harry không ngờ cậu sẽ ôm chặt lấy vòng eo của anh.
Cậu khóc thảm thiết tới nỗi dường như anh có thể chạm vào nỗi đau đó.
Draco cho rằng Cedric là tình yêu đời mình, lúc biết bản thân mang thai cậu đã rất hoảng sợ xen lẫn hạnh phúc, nhưng vì yêu nên cậu vượt qua nỗi sợ, và cậu nói điều này cho gã, những tưởng rằng sẽ có kết quả hạnh phúc nào ngờ đứa bé mất, còn cha cậu thì...
"Đừng đi, hãy ở lại cạnh tao một chút thôi."
"Hãy bên tao một chút thôi, và mọi thứ sẽ trở lại như cũ."
Và Harry ôm cậu.
***
Ngày tiếp theo khi Harry tiến vào phòng bệnh Draco thì chẳng thấy ai nữa, anh liền hỏi hộ tá đang sắp xếp lại giường.
"Cậu ta xin xuất viện rồi, hiện tại đang chăm sóc cha mình." Cô nàng đỏ mặt đáp. Harry lịch thiệp cười cảm ơn cô ta.
Sau đó anh đi vòng sang khu vực dành cho bệnh nhận bị đột quỵ, đi thẳng đến phòng Lucius đang theo dõi và chữa trị.
"Chào! Trông cậu khá hơn rồi nhỉ?" Harry đứng ở cửa nhìn vào, tay vẫn cầm hồ sơ bệnh án.
"Ừa, tao khá hơn rồi, mất cả một đêm để chấn chỉnh bản thân, lỗi do bản thân tao mắt nhìn đàn ông quá tệ. Không thể tin được Cedric không biết việc phù thủy có thể mang thai, gã lộ rõ bản chất khốn nạn của mình, gã vô trách nhiệm với tao, với cái thai chưa hình thành đó."
"Mày đừng thấy tội lỗi quá, dù sao tất cả mọi chuyện cũng không phải do lỗi mày."
Ánh mắt cả hai nhìn nhau rất lâu, đến khi Draco quay đầu đi thì Harry rời khỏi. Cơn gió nhẹ nhàng tiến vào từ cửa sổ, thổi từng chiếc lá rơi vào phòng bệnh, cậu mệt mỏi ôm mặt, đôi vai gầy gò run run, nhưng rồi đã dừng lại bởi Draco hiểu ra một điều là dù cho cậu có yếu đuối, cũng chẳng thay đổi được mọi việc, cậu hiểu bệnh án qua lời Harry là nói giảm nói tránh.
Đột quỵ mà không chết thì sẽ được mọi người nói rằng may mắn.
Bản thân cậu biết rõ đó là sự trừng phạt, khi mà bệnh nhân đột quỵ còn sống bị liệt nửa người không tới mức chết não, mà là tỉnh táo không cử động được, muốn làm gì đều phải có người chăm sóc.
Nhưng vì đó là cha cậu nên đây là nghĩa vụ, và là do lỗi của cậu dẫu cho Harry đã phản bác mọi chuyện không phải do mình.
Lời an ủi lạnh lùng chưa bao giờ Draco để vào mắt, cậu xem thường nó vì đã nghe quá nhiều từ những kẻ nịnh bợ. Nhưng với Harry thì khác, sự lạnh lùng ấy tỉnh táo đến bất thường, không thương hại, không dối trá, và ít ra ngay lúc này lại có giá trị đến không tưởng.
Bởi Draco đã không còn mặt mũi gì nữa khi biết bản thân mang thai, khi bị Cedric rũ bỏ trách nhiệm một cách vô tâm, và việc sảy thai ấy trở thành điều ai cũng biết ở St. Mungo, phơi bày cậu trong sự nhục nhã và kiệt quệ.
Draco đứng lên, uống chút nước rồi đóng cửa sổ, kéo rèm, cầm quyển sách ra nơi khác để tỉnh táo hơn, chẳng biết khi nào cha cậu tỉnh lại, có thể tỉnh hoặc không bao giờ cũng nên.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét