Translate

Thứ Hai, 22 tháng 2, 2016

[HarDra Oneshort] Khi lễ Halloween chán òm, và việc ở cùng nhau không tệ chút nào!

Title: Kết thúc? Không! Là Khởi Đầu.

Author: Hà Lãng Tử Si Tình


Pairing: HarDra


Disclaimer: Các nhân vật là của JK.Rowling, họ không thuộc về tôi.


Rating: 14+


Summary: Một ngày lễ chán òm

Harry tự hỏi không biết vào ngày lễ này Draco sẽ hóa trang thành gì, Draco trông khá là chẳng quan tâm mấy cái  lễ Muggle này lắm, tầm vài ngày trước anh có hỏi, thì cậu chỉ nhún vai dửng dưng, uống hết tách trà mật ong, rồi dẫu môi. 

"Đừng trẻ con thế, chỉ cần là chính mình là được, rồi cho dăm ba đứa trẻ cái kẹo." Draco thở dài, sau đó gom đồ rời khỏi sở thần sáng. 


Từ dạo đó Harry cứ ăn ngủ không yên, anh chỉ muốn gây bất ngờ cho người cộng  sự làm việc với mình đã lâu, đáng tiếc Draco lại chẳng hưởng ứng một tẹo nào.


Hôm nay ngày lễ tới, mọi người đều hóa trang thành những nhân vật rùng rợn, hoặc nhân vật mình yêu thích, riêng Harry thì nghĩ tới nghĩ lui không biết nên hóa trang thành gì để gây ấn tượng mạnh với bọn trẻ. Anh đành lết bản thân đến nhà Draco, cùng đôi tai sói giả trên đầu. 


Ding doong~ 


"Cho kẹo hay bị ghẹo?" 


Draco mở cửa, trước mặt cậu là một Harry Potter cười tươi chìa giỏ kẹo bí ngô ra.


"Mày không nghĩ là đã quá tuổi để tham gia sao?" Tuy rằng nói mỉa, nhưng Draco không quên bỏ kẹo vào cái lồng bí đỏ. 


"Thế không mời tao vào à?"


"Không đi hẹn hò sao?" Draco lùi bước, thể hiện đã đồng ý cho Harry vào. 


"Nya~~" Harry dửng dưng, tự nhiên như nhà mình. Nhìn bộ dạng thì Draco đủ hiểu tên này chẳng muốn ở cùng ai.


Draco tự dưng nhìn chằm chằm anh, chủ yếu là nhìn vào đôi tai giả kia. 


"Đừng tưởng làm thế là đáng yêu!" Draco đỏ mặt, cầm vội tách trà mật ong hớp một ngụm to, sau đó cậu hờn dỗi đến ghế bành nằm ườn như mèo lười. 


Harry không hiểu, nhưng anh mặc kệ, đêm lễ hội náo nhiệt thế này mà ở cùng với Draco Malfoy không quá tệ. Cả hai cùng nhau bình yên coi phim nhảm nhí, dăm ba màn hù dọa chả đáng sợ, Draco nằm dặt dẹo, Harry ngáp dài vì bộ phim quá chán. 


Bỗng tiếng chuông cửa reo lên. 


"Cho kẹo hay bị ghẹo?" Đám trẻ òa lên, cả bọn rất bất ngờ khi người mở cửa là hai anh đẹp trai. 


"Kẹo của mấy đứa đây." Draco trông khó ở, lấy kẹo từ hũ kẹo to đùng đang được Harry cầm kế bên với khuôn mặt thân thiện nhiệt tình. 


"Woahhhh tụi con cảm ơn hai chú!!!" Một đứa trẻ tầm 6 tuổi hét lên. Nó đang giả làm một con ma trơi đầy màu sắc. 


Đứa lớn nhất trong đám tầm 15 tuổi, nó nhìn đăm đăm cả hai, tò mò hỏi. 


"Hai anh là một đôi ạ?" 


Draco bối rối phản bác. 


"Không...không thể nào, làm sao bé có thể nhìn ra hai tụi anh là một đôi cơ chứ?" 


Harry thì cười khùng khục, liếc nhìn Draco trả lời một cách ấm áp. 


"Tại em thấy hai anh đẹp đôi á!" 


Nói rồi nó đỏ mặt chạy đi, kéo theo đám trẻ sau lưng hò reo "đẹp đôi, đẹp đôi" theo sau,  Draco đành bất lực đứng nhìn lũ trẻ chạy xa. 


"Sao đám nhóc lại nghĩ thế chớ?! Thật là..." Draco thở dài vào nhà, Harry bước theo sau. 

Khi cánh cửa đóng lại, Harry hỏi Draco điều đứa trẻ đã hỏi. 


"Mày không thấy hai ta đẹp đôi sao?" 


"Thôi nào Potter???! Đừng để ý lời đứa oắt con kia chứ!!" Draco lười phản bác, tiếp tục nằm trườn ra ghế, bấm chuyển kênh ca nhạc, dù cho chán chết được. 


"Nhưng đó là sự thật." 


Harry chắc như đinh đóng cột, nằm cùng với Draco, tay anh ôm eo cậu, mà Draco cũng chẳng đẩy ra như một sự thừa nhận. 


"Ờ thì đẹp đôi thật." Draco lầm bầm


Lễ Halloween tuy rằng chán ngắt, nhưng ít nhất ở cùng với kẻ thù từ bé không hề là một ý tồi, khi mà Draco như mèo lười thế này.


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét