Translate

Thứ Năm, 7 tháng 1, 2016

[HarDra Oneshort] Im No Good

Title: Im No Good

Author: Hà Lãng Tử Si Tình

Pairing: HarryDraco

Category: Oneshort, angst, OOC, SE, dark time,...

Disclaimer: Các nhân vật là của JK.Rowling, họ không thuộc về tôi.

Rating: T

Summary:

"Anh chưa bao giờ muốn quên em." 

"Nhưng anh đã quên." 


"Chưa bao giờ..."


Lại một lần nữa Harry thức tỉnh giữa đêm, khuôn mặt anh đẫm nước mắt, cảnh trong mơ lặp đi lặp lại bóng lưng một người cao gầy, mái tóc vàng, đôi môi mỉm cười, cùng khuôn mặt anh chẳng thể nhớ rõ. 


Điều này diễn ra đã bao lâu? Harry quá mệt mỏi với ký ức mình không nhớ được, nó ám ảnh anh đã ba năm, dày vò anh mỗi đêm, lặp đi lặp lại một điều anh không được quên, dù cho anh đã quên đi. 


Một gánh nặng vô hình, đến chính bản thân không hay. 


Vào đêm tối của ba năm trước, Hermione cứu sống anh sau vụ tai nạn, anh nhớ tất cả mọi người, nhưng quên mất một người...cảm giác của anh như thế. 


Chẳng ai nói cho anh biết đó là ai. Và anh cũng chẳng tìm hiểu đó là ai.


Tất cả không nói về người đó, anh cũng không hỏi, anh đã dừng lại việc tìm kiếm, và anh để những cơn ác mộng kỳ quặc hành hạ mình mỗi đêm.


Giống như một lời nhắc nhở.


Harry rửa mặt tỉnh táo, anh nhìn cái giường ấm áp, ngồi bần thần xoa đầu, liếc mắt nhìn đồng hồ điểm hơn 12 giờ đêm. sau đó ngã người nằm xuống tĩnh tâm.


Ký ức ùa về một cách mơ hồ, người ấy đã hôn anh, cười khúc khích khi anh chủ động hôn lên trán, cùng những lời đường mật. 


"Em yêu anh." 


"Đừng quay lại."


"Anh là giấc mơ em luôn ước." 


"Hứa nhé?" 


"Đừng quên em..." 


Tất cả dồn dập chỉ còn bóng lưng người đứng lặng im, hững hờ nghiêng khuôn mặt, giọt nước mắt rơi, và hình ảnh tan vỡ từng mảnh.


Harry mắc kẹt trong mớ cảm xúc, những đau đớn, ký ức hỗn loạn và buồn thay, anh đứng lặng với vô vàn thứ khiến anh nghẹn lại.


"Đừng quay lại."


"Đừng nhớ ra."


Âm thanh tưởng chừng quen thuộc vang vọng, Harry không biết phải làm sao lúc này, anh ôm đầu mình.


"Aaaaaaahhh!" Anh hét lớn.


Mồ hôi rơi từng giọt, anh vội vàng nốc nhanh thuốc được bác sĩ tâm lý kê đơn, mở nhanh cửa sổ để cảm nhận làn gió đêm, ngắm bầu trời đêm đen không sao để bình tĩnh.


Tim trống rỗng, mọi thứ bình thường trở lại. Sự mất mát nơi tim không vơi.


Ngày lại trôi, cứ thế mỗi ngày...


***


Sáng sớm, Hermione đến nhà anh bất ngờ, anh đã quen với việc thỉnh thoảng cô tới thăm anh, hỏi tình hình tâm lý của anh thế nào.


Hermione đã không chỉ còn dừng lại ở một người bạn.


Mà còn là người chữa trị.


Harry tự hỏi vì sao mình không tò mò, hay thắc mắc điều mình gặp phải, anh cho rằng chính bản thân cố chấp trốn tránh.


"Đã ba năm trôi qua, cứ ba tháng cậu lại được đi kiểm tra, mọi thứ vẫn bình thường, cậu không có dấu hiệu bị tổn thương, cậu không tò mò sao?" Hermione hít một hơi thật sâu. 


"Ý cậu là sao Hermione? Đừng nói với tớ cậu biết điều gì."


"Cậu bị phong ấn ký ức." Cô nói ra sự thật, quan sát Harry đang khó hiểu.


"Cậu từng từ bỏ tất cả mọi người, mọi thứ, nhưng cậu đã hạnh phúc Harry à..."


Hermione chực khóc, cô sợ rằng điều mình nói quá kinh khủng, cô không trực tiếp tham gia, Hermione chỉ biết mình đã chứng kiến.


Draco bị giết một cách tàn bạo  do Ginny gây ra, người Harry tin tưởng về tình gia đình. Sự việc khủng khiếp tới mức Ron đành phong ấn ký ức đó.


Tất cả cho rằng Harry sẽ sống tốt với phần ký ức bị mất, nhưng không.


Harry bị dày vò.


Cô và những người liên quan chưa bao giờ ngon giấc, cùng tội lỗi trào dâng.


Họ tước đoạt hạnh phúc của người bạn thân, lấp liếm bằng một bùa phép. Nhìn cậu ấy sống một cách mơ hồ, luôn cho rằng họ là gia đình của cậu.


Không biết gia đình Harry tạo dựng đã chết.


Draco chết trong vực sâu.


Da bị lột một cách hoàn hảo, khâu thành một búp bê nhồi bông bằng da người.


Xương chậu bị đập gãy nát.


Hermione không bao giờ quên nổi hình ảnh Ginny điên loạn nhìn cô, ả không còn là cô bé năm nào, mà trở thành sự đố kị vì không có được tình yêu của Harry mà giết người.


Tàn nhẫn, độc ác,...chẳng từ nào là đủ.


Thảm trạng tởm lợm ấy Harry đã thấy, khi Ginny đứng cạnh nhồi bông làm bằng da Draco, đầu người thương bị treo, móc câu cắm sâu ở cổ, máu tanh, thối rữa, còn Ginny cười vui vẻ với việc giết người.


Ginny bị mang đi, được phán tặng nụ hôn giám ngục nhẹ nhàng.


Harry mất hồn, anh câm trong khoảnh khắc, chỉ vào thảm trạng thảm thiết chẳng nói nổi lời nào. Hermione  chỉ biết đứng nhìn Harry gào thét.


Anh ôm chặt búp bê da người, phát điên cố ghép từng mảnh xác đang thối rữa, Ron quá đau đớn, cậu không chịu đựng được bạn thân mình hóa điên, nên Ron đã phong ấn ký ức đi, đưa Harry vào viện, nói rằng cậu đã gặp tai nạn và Hermione kịp thời cứu sống.. 


Từ đó cái tên Draco Malfoy như một lời ngầm với mọi người, họ không muốn Harry đau khổ, hoặc nhớ ra những việc ấy.


"Là Draco Malfoy." Môi Hermione run rẩy.


Cô đã quá mệt mỏi việc giữ bí mật, quá khổ sở nhìn Harry bị dày vò mỗi ngày, cô không thể nữa.


"Draco...Malfoy..." Harry lặp lại cái tên.


Một cơn đau cắt ngang, anh ôm đầu ngã xuống.


"Đau quá. Nó đau quá, Hermione giúp tớ..mm..maa.mmmmmhh...aaaahhh"


"Chìa khóa gỡ phong ấn là tên người ấy...chỉ cần cậu đọc lên."


"Không!!!!!!!!!!! Làm ơn không......"


Nước mắt Harry lăn dài, từng giọt lệ nóng hổi hóa thành máu, ký ức như cơn lũ kéo về. Người yêu bị giết hại thảm, Harry cố với tay nhưng chẳng chạm được chi.


"Tớ xin lỗi...xin lỗi vì sự ích kỷ bản thân, tớ không muốn cậu biết, nhưng tớ không chịu nổi tội lỗi này." Hermione ôm chặt Harry đang ngã ngồi, cô ôm chặt người bạn thuở bé.


"Draco...Draco...trời thương của tôi, không....không phải là thật...hãy nói với tớ rất cả chỉ là giả.." Anh lắc vai Hermione thật mạnh, đôi mắt đau xót đang chảy máu, đầu đau muốn vỡ đôi, ký ức chẳng ngừng đan xen.


Nhưng cô chỉ im lặng. Trơ mắt nhìn Harry ngất đi.


Lần này cô không cứu được bạn thân của mình.


Ron biết chuyện vội vã đến, Ron tát Hermione thật mạnh.


"Tại sao cậu chỉ biết nghĩ cho bản thân cậu chứ Hermione? Còn tớ, gia đình tớ,..."


Ron chưa gào hết lời đã bị Hermione tát lại.


"Sống trong tội lỗi, bao che kẻ giết người, đây là điều cậu nói đúng sao? Ban đầu tớ vì Harry mà im lặng, nhưng ba năm rồi, ba năm rồi!!!! Cậu đã thấy Harry yên giấc chưa? Cậu đã thấy Harry thôi sự dày vò dù chỉ một ngày? Và cả tớ...Ron...tớ muốn được giải thoát." Hermione bật khóc, cô lau vội nước mắt, nhưng cơn đau ở tim, cùng sự tự do đan xen  không cho phép cô dừng lại.


"Nhưng Harry sẽ không tỉnh giấc nữa..." Ron ửng đỏ đôi mắt.


"Em gái cậu đã cướp mọi thứ." Hermione ngã vào lòng Ron.


Cả hai đã ôm nhau vỗ về, bởi vì Ginny đã cướp mọi thứ.


***


"Em đã chờ anh thật lâu." Draco mỉm cười, Harry thấy từng tia nắng chiếu rọi khuôn mặt cậu.


"Xin lỗi em..." Anh khẽ khàng chạm vào, sợ rằng cậu sẽ biến mất.


"Anh đã quên."


"Chưa bao giờ...anh quên." Harry kéo chặt Draco vào lòng. Ôm hôn thắm thiết, cùng nỗi nhớ vô vàng.


"Nhưng anh đã quên." Draco cười khúc khích, cậu ôm chặt lại anh.


"Thật may anh đã ở đây." Harry nức nở, thì thầm, lời run rẩy. Tay ôm chặt không rời.


"Anh đã nghe tiếng em gọi." 


"Đúng vậy, luôn luôn." Anh đáp lại một cách nhẹ nhàng.


Và anh rời  khỏi cái ôm, hai tay giữ chặt mặt Draco, nhìn  vào đôi mắt xám ngập tràn hạnh phúc, cả hai hôn nhau cho sự vẹn toàn, cùng nhau tan biến đến nơi thần tiên.



Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét