Translate

Thứ Bảy, 11 tháng 2, 2012

[HarDra Oneshort] A Wish

Title: A Wish
Author: Hà Lãng Tử Si Tình
Pairing: HarryDraco
Category: Oneshot, angst, OOC, HE.
Disclaimer: Các nhân vật là của JK.Rowling, họ không thuộc về tôi.
Rating: T
Vào sinh nhật lần thứ 45, Draco ngồi một mình trong căn phòng lạnh lẽo, gã bần thần nhìn chiếc bánh kem được đồng nghiệp tặng, gã nhìn đám nến lập lòe, rồi mỉm cười, hai tay chắp lại.

"Tôi ước, người thương sẽ quay trở lại dù cho chỉ một khoảnh khắc."

Draco thổi tắt nến, trong đầu biết rằng điều mình ước chưa bao giờ thành sự thật, gã chưa bao giờ thôi dừng ảo vọng mình hằng chờ mong. Gã vứt chiếc bánh vào thùng rác, leo lên giường nằm ngủ, một ngày nhàm chán cứ thế trôi qua, vô vị, lạc lõng, cô độc.

Từng tia nắng tràn vào căn phòng, ấm áp đến kỳ lạ, cũng là lần đầu tiên gã thức dậy sớm so với quy định, Draco mở mắt, khi gã xoay người liền thấy kẻ quen thuộc không thể quên nằm cạnh.

Điều đó là không thể nào, gã không tin nổi, là Harry Potter đang nằm bên cạnh gã, trông anh vẫn như thế.

Như ban đầu, vẹn nguyên như lúc tuổi thanh xuân gã không thể phai mờ. Đôi mắt gã ướt nhèm, sợ làm người kia tỉnh giấc, nhưng Draco đã không kiềm nén được.

Khoảnh khắc anh mở mắt ra, gã biết con tim mình chưa ngừng thương, đôi mắt xanh lá ngọc bảo thăm thẳm nhìn anh chăm chăm, kỳ quặc, bối rối, anh giật thót bật ngồi dậy.

"Draco Malfoy????" Anh hỏi sau khi rời khỏi giường.

Gã kiềm mình lại, bình tĩnh đứng lên, rồi đáp lại.

"Là tao? Lạ lắm sao?" Chính gã còn thấy lạ, nhưng lại hành động như điềm nhiên.

Tình cảm chôn giấu bấy lâu nay như gió bão, gào thét được phóng thích, đòi hỏi sự tự do.

"Nhưng...mày già hơn trong trí nhớ của tao....cuộc chiến...nhưng tại sao? Tao nhớ tao đã chết...."

Gã bước lại gần người thương, ôm chặt trong vòng tay, Harry cũng ôm lại dù cho anh không hiểu gì cả, anh chỉ biết rằng mình đã chết, tỉnh giấc thì gặp lại kẻ thù cũ đã già.

"Ngày hôm qua là sinh nhật tao, tao đã ước mày trở lại dẫu chỉ vài phút giây, sáng tỉnh giấc thì đã thấy mày nằm cạnh."

Draco không đứng lâu được, gã ngồi xuống cạnh giường, ôm eo Harry, áp mặt mình vào bụng anh. Harry thẫn thờ một chút, anh không biết vì sao Draco lại ước như vậy, ở khoảng cách từ trên cao nhìn Draco anh đưa bàn tay chai sẹo sờ khuôn mặt đã có nếm hằn thời gian của gã.

Gã hưởng thụ, áp mặt vào bàn tay đó, như chìm vào ký ức khổ đau, anh nhìn thấy gã rất thú vị, như chú mèo tìm thấy được nơi nó thuộc về. Đôi mắt anh nhìn xung quanh, một căn hộ đầy đủ nhưng chẳng có hơi ấm.

"Vợ mày đâu?"

"Tao vẫn luôn một mình."

"Mọi người...."

"Chỉ còn tao."

Đôi mắt gã đỏ hoe lên, Draco đổ lỗi cho việc bản thân lớn tuổi nên mới đa cảm như thế. Harry hốt hoảng khi thấy người này lại khóc.

"Lớn tuổi rồi, sao lại mau nước mắt thế này." Anh vội vàng lau đi từng giọt lệ, ngắm nhìn đôi mắt xám xịt đong đầy tình yêu, nỗi nhớ.

"Tao không biết tại sao lại quay về, nhưng tao biết tao sẽ đi sớm thôi."

Draco siết chặt vòng tay hơn, Harry cũng chiều ý mà ôm lại.

"Có điều này tao chưa bao giờ nói rằng tao yêu mày." Gã nghẹn ngào, cố nói trọn vẹn một câu.

Harry chỉ im lặng, anh hiểu rõ ràng vì sao anh lại ở đây rồi, cũng không bất ngờ việc Draco yêu mình, như thể anh đã biết từ lâu. Cũng không đáp lại.

"Tao đã không nói được lời tạm biệt."

"Đừng nói gì cả, tao hiểu hết, hãy ở cạnh tao tới khi mày tan biến." Tim Harry nghẹn lại, dù cho anh sống lại, với thời gian ngắn ngủn này anh cũng không dám nói rằng anh đã rất vui khi nghe lời tỏ tình này, nó chỉ khiến Draco đau khổ hơn, khiến người hy vọng một chút.

Anh hôn lên trán gã dịu dàng, hôn khóe mắt đầy tha thiết, ánh mắt đong đầy Draco. Điều tàn nhẫn nhất là khi người bạn yêu đã chết cũng yêu bạn, nhưng không dám nói gì, chỉ có thể dùng hành động như ban phát sự thương hại đối xử với họ.

Harry không muốn Draco sẽ chìm mãi trong ký ức, nhớ thương anh trong nỗi đau cùng sự cô đơn tột cùng, khi mà anh muốn gã quên anh đi, muốn gã bước tiếp tạo một cuộc đời mới, và mong gã đừng quay đầu lại.

"Thành khẩn mà nói, khi tao biết được mày tỏ tình thì rất vui mừng nhưng tao chỉ có thể như thế thôi." Harry ôm gã, ngã xuống giường, mặt đối mặt.

"Tao đã nói tao hiểu mà."

Họ cứ thế nằm yên nhìn nhau, ngón tay gầy gò của Draco sờ lên đôi môi Harry, gã tiến sát gần, hôn lấy, Harry đáp lại, cả hai đắm chìm không dứt ở cái hôn nhẹ nhàng này, quấn lấy không muốn rời, thời gian như ngưng đọng và Draco không muốn nó phải quay tiếp, khi dứt ra gã ngã vào lồng ngực Harry, mong chờ nghe tiếng tim đập nhưng chẳng có gì cả.

"Đã đến lúc tao phải đi rồi." Harry vén mái tóc bên má Draco, anh nhìn gã không muốn anh rời đi.

"Mày vẫn như thế, vẫn trong ký ức của tao."

"Mày có thể bước tiếp, đừng quay lại nữa, đừng chờ nữa."

"Xin anh đừng nói thế." Gã bật khóc nức nở.

"Bước tiếp và hãy hạnh phúc nhé."

Harry mỉm cười, Draco trơ mắt nhìn người thương tan biến ngay trước mặt, gã cố ôm chặt lấy, và rồi chỉ còn lại khoảng không. Draco siết chặt tấm ga trải giường, cuộc sống kỳ diệu lại một lần tàn khốc khắc thêm cho gã sự đau thương.

Nếu lời ước kia không thành hiện thực có thể gã sẽ buông tay, ngay lúc hy vọng cạn kiệt, anh đã xuất hiện để gã kịp nói lời thương, kịp nói lời tạm biệt, được chạm vào anh gần gũi, được cái hôn đầu tiên và cuối cùng.

Sự thèm khát được lấp đầy trong một khắc ngắn ngủi, mà đau thương tận trăm năm.

Draco đứng dậy, gã tiến vào phòng tắm, nhìn bản thân trong gương gầy gò, đầy nếp nhăn, tóc dài rối tung. Draco rửa mặt, chải lại mái tóc, rồi gã đưa mặt sát vào gương, ngắm nhìn sờ từng nếp nhăn, trong gương xuất hiện Pansy ở tuổi đôi mươi, Blaise ôm lấy vai gã. Tất cả vẫn luôn ở phía sau.

Gã mặc lại bộ đồng phục cũ, quần tây, áo sơ mi, khoác thêm áo len ngoài, choàng thêm áo chùng, gắn huy hiệu nhà Slytherin lên ngực trái. Gã xoay người tiến tới ban công, nhìn xung quanh đẹp đẽ đến lạ kỳ.

Ánh nắng rực rỡ xen kẽ những tán lá, con người qua lại đông đúc nở nụ cười, vì hôm nay là ngày đẹp trời, là một ngày gã nhìn mọi người hạnh phúc, trong đó có cả gã.

Draco giang tay cảm nhận không khí trong lành, cơn gió mát mẻ. Draco quay đầu nhìn lại căn hộ đầy lạnh lẽo ấy, gã mỉm cười.

Và gã bay.
.
.
.
Tất cả mọi người kinh ngạc, không thể tin điều mà mình thấy.

Họ vui mừng giang tay ôm lấy Draco, cho tới khi họ lùi ra, để thấy Harry đang đứng đó, Draco vội chạy đến bên anh, trong sự hạnh phúc không ngừng.


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét