Translate

Thứ Bảy, 11 tháng 2, 2012

[HarDra Oneshort] Trưa Hè

Cái ngày nắng gắt ấy, trường Hogwarts mang tới một loại trái cây của Muggle: dưa hấu — thứ trái vỏ xanh, ruột đỏ, đầy hột, dịu kỳ.

Chỉ cần một bùa làm lạnh, cắn một miếng thôi là nước dưa đã tuôn trào khắp khoang miệng, ngọt lành, sảng khoái, xua tan cái oi ả của trưa hè.

Draco Malfoy ngồi bên kia, nhìn đám sư tử nhồm nhoàm mà thấy chướng mắt vô cùng, nhất là cái tên chết tiệt Harry Potter. Dù không muốn thừa nhận, Draco vẫn phải công nhận thứ dưa hấu này thật sự rất ngon.

Và nó còn ngon hơn khi cậu nhìn thấy Harry ăn một cách ngấu nghiến, khoe hàm răng trắng đẹp, nét mặt cương nghị, khỏe khoắn. Đôi mắt Harry bất chợt chạm vào mắt Draco, cậu vội bình tĩnh né tránh, cúi đầu giả vờ chăm chú vọc miếng dưa hấu trong tay.

“Mày nên ép nó ra, như thế sẽ ngon hơn đấy.”

Pansy lên tiếng đề cử, nhưng đầu óc Draco lúc này chẳng nghe lọt chữ nào. Cậu chán nản lên lớp Tiên tri, không dám ngó ngàng hay liếc mắt nhìn người kia thêm một lần nào nữa. Đến khi tiết học kết thúc, Draco lẻn lên tháp Thiên văn để trốn học.

Cậu ngồi thừ ra một mình thật lâu, tin rằng đám bạn nhà mình đủ thông minh để bịa chuyện hoàng tử nhà Rắn con nhà người ta phải xuống bệnh thất vì đau đầu — chứ không phải vì tương tư quá lâu rồi trốn tiết.

Leng keng, leng keng.

Draco nghe thấy một âm thanh trong trẻo vang lên. Cậu không biết đó là gì, chỉ biết nó rất gần. Dù đã nhìn quanh quất, cậu vẫn chẳng thấy thứ gì cả.

“Mày có vẻ khá thích thú với nó nhỉ?”

Ngay khi Draco bỏ cuộc, Harry bước ra khỏi áo choàng Tàng hình. Trên tay cậu là thứ đang phát ra âm thanh khiến Draco không khỏi tò mò.

“Nó là cái gì?”

“Chuông gió.”

Harry đáp. Cả hai cứ thế nhìn nhau im lặng thật lâu — lâu đến mức Harry không chịu nổi nữa.

“Tặng mày.”

“Tặng? Tao á?” Draco ngập ngừng, giọng nhỏ dần. “Nhưng… chúng ta là kẻ thù mà.”

Mặt cậu đỏ ửng khi Harry chìa chiếc chuông gió ra trước mặt.

Tiếng chuông lanh lảnh, trong veo, như đang chờ người nhận lấy. Harry giữ tay ở đó rất lâu, mặt cũng đỏ bừng chẳng kém. Tưởng rằng Draco sẽ không nhận, Harry vừa định rụt tay lại thì cậu đã nắm lấy.

“Tao… tao thích lắm.”

Draco nắm lấy chuông gió — và đồng thời, nắm cả tay Harry.

Hai đứa nhìn nhau mỉm cười. Cuối cùng, vì quá xấu hổ, Draco ôm chặt chuông gió rồi chạy biến đi mất, để lại Harry đứng đó cười ngây ngô.

Bởi vì lúc đưa chuông gió cho Draco, trên đó có buộc một tờ giấy to, viết rằng:

[Tao thích mày, Draco Malfoy. Nhận chuông gió là thích tao. Không nhận cũng thích tao.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét