Title: Quên Lãng
Author: Hà Lãng Tử Si Tình
Pairing: Hardra
Genre: SA, oneshort, sad, OE...
Rating: K++
Warning: thể loại Boy love. Anti thì mời đi ra
Summary: Tôi muốn quên tất cả, muốn quên mọi thứ, thậm chí muốn chết đi. Tôi không muốn hy vọng nữa, vì hy vọng rồi thất vọng, tôi sẽ tuyệt vọng. Còn cả trái tim tôi nữa, tôi cũng muốn bóp nát nó, xé nát nó, vì trong trái tim tôi lại yêu người đó — Harry Potter. Sao tôi lại yêu một cách điên cuồng như vậy?
— Là tôi của trước kia sao?
Một buổi chiều dưới ánh hoàng hôn nhạt dần, những thanh âm ồn ào hòa vào làn gió nhẹ. Tiếng cười rúc rích của trẻ con, của những cặp đôi đang yêu vang lên giữa công viên.
Cậu bước chậm trên con đường trải đầy lá rụng của mùa thu. Hơi se lạnh khiến cậu vô thức ôm lấy chính mình. Đi dạo trong công viên lúc nào cũng mang lại cảm giác an lành. Mệt mỏi, cậu nhắm nghiền đôi mắt xám tro, ngả người ra sau ghế đá như đang tận hưởng một khoảnh khắc hiếm hoi.
Rồi những âm thanh ấy loãng dần. Tiếng cha mẹ gọi con quay về vang lên đâu đó. Cậu mở mắt.
À... hóa ra trời sắp mưa.
Cậu vẫn bước đi vô định cho đến khi đèn đường lần lượt sáng lên, bầu trời sụp tối hẳn. Thành phố không ngủ mang tên New York bắt đầu ồn ào vồn vập. Cậu cảm nhận được sự hưng phấn của mọi người — không giống buổi sáng chen chúc đi làm, không như buổi trưa ăn vội chiếc bánh mì, cũng chẳng giống buổi chiều tan sở hấp tấp.
Trong đôi mắt cậu lóe lên những xúc cảm mà trước đây cậu chưa từng có, thậm chí chưa từng biết đến.
Cậu chỉ nhớ mình tỉnh dậy trong một căn phòng trắng xóa, nồng mùi thuốc. Một bác sĩ đứng đó hỏi cậu cảm thấy thế nào. Cậu lại hỏi ngược: cậu là ai, và tại sao cậu ở đây.
Ông nhìn cậu bằng ánh mắt thương hại, rồi chỉ nói những điều ông cho là cần thiết.
Ban đầu cậu nghĩ đó chỉ là một trò đùa... cho đến khi một người đàn ông bước vào, đưa cậu rời khỏi nơi đó. Anh mỉm cười nhìn cậu. Bất giác, cậu hỏi anh là ai. Trong đôi mắt xanh lục của anh, cậu thấy một nỗi bi thương lạ lùng.
Anh đưa cậu về nhà, giải thích cho cậu về thế giới phù thủy, kể về gia đình trước kia của cậu — nhưng không kể cậu đã từng là người như thế nào.
Đầu óc cậu trống rỗng. Quá khứ không có, tương lai cũng không. Chỉ còn hiện tại... và anh.
Anh quá quen thuộc, nhưng cậu không thể nhớ ra. Dù muốn đi lạc, dù đã lang thang đến khuya không thấy mệt, đôi chân cậu vẫn quay về căn nhà ấy.
Thấy cậu an toàn, anh như trút được gánh nặng, ôm chặt lấy cậu. Draco không biết rằng trái tim anh đã lo lắng đến mức nào khi tan sở trở về mà không thấy cậu.
"Tại sao em lại đi lung tung như vậy chứ?"
...
"Có chuyện gì cũng phải nói cho anh biết."
...
"Đừng làm anh lo lắng, Draco à... trái tim anh đau lắm."
...
"Draco, hứa với anh nhé?"
Anh nhìn vào đôi mắt cậu, chờ đợi một câu trả lời. Nhưng rồi anh thất vọng. Draco không nói gì. Suốt tám năm qua, cậu chỉ nói đúng một câu — "Anh là ai?" — khi gặp anh trong bệnh viện.
Harry đã kỳ vọng rất nhiều. Anh biết trước đây mình đã tổn thương cậu nghiêm trọng đến mức nào, và cũng hiểu rằng dù có nói gì, Draco cũng sẽ không dễ dàng tha thứ.
"Tôi hứa."
Draco mở miệng, cố gắng nhớ xem người trước mặt là ai. Ngay lập tức, Harry quay đầu lại, ánh mắt tràn đầy mong chờ.
Rồi Draco ngất đi.
Harry kịp đỡ lấy cậu, trong đôi mắt ngập tràn niềm vui mong manh.
Những ngày sau đó trôi qua lặng lẽ. Harry thường ôm cậu vào lòng, nói rằng anh nhớ cậu, trao những nụ hôn dịu dàng. Nhưng Draco vẫn không có dấu hiệu nào nhớ ra anh.
Điều đó khiến Harry phiền não. Trong khi trí nhớ của Draco đã dần hồi phục, chỉ riêng anh là người cậu không nhớ.
Harry bắt đầu sợ rằng mình không còn là người quan trọng trong tâm trí cậu nữa. Hoặc có lẽ... có điều gì đó khiến Draco muốn quên anh mãi mãi.
Gần đây, Draco thường xuyên gặp ác mộng. Những giấc mơ chập chờn, những câu nói đứt quãng vang lên trong đêm. Harry cố gắng ghép lại mọi thứ, nhưng tất cả vẫn mơ hồ.
"Xin hãy tin tôi... đó là sự thật..."
Tiếng Draco thổn thức khiến Harry bật dậy khỏi ghế bành. Anh vội ôm lấy cậu.
"Ổn rồi... Draco không sao."
"Đừng... đừng..."
Harry ôm chặt lấy cậu, nắm lấy bàn tay run rẩy ấy, thì thầm những lời xoa dịu cho đến khi Draco dần chìm vào giấc ngủ sâu. Anh muốn biết — điều gì đã khiến cậu trở nên như vậy.
Quay lại.
Trong nỗi đau này, sự dằn vặt gặm nhấm cả linh hồn. Nước mắt rơi rồi cũng cạn. Chỉ còn một cách — lãng quên.
Nhưng không thể.
Chỉ là chôn nó thật sâu, sâu dưới lòng đất, không muốn nhìn thấy nữa. Đôi tay nặng trĩu vì đã nhận quá đủ những thứ mình không mong muốn. Trái tim kiệt quệ khi yêu một kẻ không nên yêu.
Bịt kín đôi tai để không phải nghe. Che đi đôi mắt để không phải thấy. Không giải thích nữa — khi người đó đã không tin mình.
Đôi khi, quên đi là một cách tốt.
Nhưng chỉ cần một điều quen thuộc xuất hiện, ký ức lại mon men quay về, cắm rễ sâu hơn. Dù đen tối, nó vẫn muốn chủ nhân của mình đối diện.
Chỉ là... tôi không muốn làm tổn thương chính mình thêm nữa.
"Harry... tôi xin lỗi. Nhưng anh đã tổn thương tôi — cả trái tim lẫn linh hồn."
"Anh phản bội tôi, khiến tôi bị Chúa tể tàn ác dày vò."
"Tôi hận anh, Harry Potter."
"Obliviate."
Hiện tại.
Mọi sinh hoạt vẫn bình thường. Chỉ có điều, đêm nào Draco cũng gặp ác mộng và khóc rất dữ dội.
Harry gần như bế tắc. Anh muốn bỏ cuộc, nhưng trong thâm tâm vẫn còn một tia hy vọng nhỏ nhoi — tìm ra lý do vì sao Draco lại như thế.
Khi lục lọi ký ức cũ, anh nhận ra mình chưa bao giờ thật sự hiểu Draco. Anh từng nghĩ mình hiểu cậu nhất, nhưng hóa ra chỉ là con số không.
"Tôi sẽ không tin cậu thêm một lần nào nữa."
Giọng anh bình thản đến đáng sợ.
"Ba lần. Ba lần cậu đứng về phía họ. Và ba lần chúng tôi chọn tha thứ."
"Đừng nói gì cả. Nếu cậu định giải thích, tôi không muốn nghe."
"Cậu là Tử Thần Thực Tử. Và cậu sẽ mãi mãi là con của Tử Thần Thực Tử."
Draco không đáp.
Chỉ trong khoảnh khắc đó, thứ cuối cùng còn níu giữ cậu với thế giới này... vỡ ra.
Harry hiểu ra quá muộn. Mọi thứ như dòng nước lũ cuốn trôi tất cả. Draco yêu anh — yêu đến tận tâm can. Nhưng Draco của ký ức bị chôn vùi ấy... lại hận anh.
Khi Draco quay lưng với nụ cười vỡ nát, Harry đã biết không thể vãn hồi.
Harry thức trắng. Sáng hôm sau, anh nhìn Draco đang ngủ yên, đặt tay lên má cậu, rồi cười khổ. Anh bước ra khỏi phòng.
Ngay khoảnh khắc cánh cửa khép lại, đôi mắt Draco chợt mở ra.
Trong tim cậu dâng lên một cảm giác hỗn loạn mơ hồ... và đau.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét